Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Năm, 1 tháng 1, 2026
TẬP 3 “Tiền là thật, giấy là thật… nhưng cái bẫy cũng rất thật”
TẬP 3
“Tiền là thật, giấy là thật… nhưng cái bẫy cũng rất thật”
Đêm nay trời yên…
ông lại nói tiếp cho con cháu nghe một đoạn nữa.
Có nhiều người từng cãi với ông rằng:
“Tiền tôi bỏ ra là tiền thật.”
“Giấy tờ có dấu đỏ hẳn hoi.”
“Có công chứng đàng hoàng, sao mà lừa được?”
Ông chỉ thở dài…
vì mấy câu đó, ông nghe quen lắm rồi.
Con à,
đúng là tiền ấy là tiền thật.
Giấy ấy cũng là giấy thật.
Con dấu kia cũng không giả.
Nhưng cái cách người ta dẫn con vào…
mới là thứ nguy hiểm.
Ông từng thấy nhiều trường hợp như vậy.
Mọi thứ đều hợp pháp trên giấy.
Nhưng phía sau là một cái vòng đã được sắp sẵn.
Đất thì có đó.
Giấy tờ thì có đó.
Nhưng giá thì bị thổi lên cao gấp mấy lần.
Mà người mua… không hề hay biết.
Vì sao không biết?
Vì lúc đó trong đầu chỉ còn một suy nghĩ:
“Người khác cũng mua, chắc không sao.”
Chính cái suy nghĩ đó…
là sợi dây trói con lại.
Có những miếng đất,
được sang tay qua lại rất nhanh.
Người A bán cho người B.
Người B bán lại cho người C.
Mỗi lần sang tên, giá lại đội lên một chút.
Tất cả đều đúng luật.
Tất cả đều có giấy.
Nhưng đến người cuối cùng thì… đứng im.
Muốn bán không ai mua.
Muốn giữ thì tiền chết một chỗ.
Muốn vay ngân hàng cũng khó.
Lúc đó mới ngồi mà than:
“Giấy thật mà sao khổ vậy?”
Con ơi…
giấy tờ chỉ chứng minh quyền sở hữu.
Nó không chứng minh được giá trị thật.
Giống như con cầm một tờ vé số trúng rồi…
nhưng không có chỗ đổi thưởng.
Ông nói hơi đau,
nhưng là sự thật ông đã chứng kiến bằng mắt mình.
Có người từ chỗ khá giả,
chỉ sau một quyết định vội vàng,
mà mấy năm sau sống chật vật.
Không phải vì họ ngu.
Mà vì họ tin quá sớm.
Tin vào con dấu.
Tin vào lời môi giới.
Tin vào cái không khí ai cũng hồ hởi.
Mà quên hỏi một câu rất đơn giản:
“Nếu hôm nay không bán được,
mình có chịu nổi không?”
Nếu câu trả lời là “không”…
thì tốt nhất, đừng mua.
Ông nói thật lòng,
ở tuổi này rồi,
ông không cần chứng minh mình đúng.
Ông chỉ mong con cháu bớt đau.
Tiền kiếm khó lắm.
Giữ được tiền còn khó hơn.
Mất rồi… lấy lại chẳng dễ đâu.
Thôi, khuya rồi.
Ông dừng ở đây.
Con nghe được bao nhiêu,
giữ lại bấy nhiêu trong lòng.
Chỉ cần nhớ một điều thôi:
👉 Tiền thật, giấy thật… chưa chắc đã là an toàn thật.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét