Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Năm, 1 tháng 1, 2026
“Có những nỗi đau… không nên kể với ai”
TẬP 17
“Có những nỗi đau… không nên kể với ai”
Đêm nay yên lắm…
yên đến mức nghe rõ cả tiếng thở của mình.
Những lúc như vậy,
người già hay nhớ lại nhiều chuyện cũ.
Có những nỗi đau,
ông đã mang theo suốt mấy chục năm.
Không phải vì không nói được…
mà vì nói ra rồi
cũng chẳng ai gánh giùm.
Hồi trẻ, ông cứ nghĩ:
buồn thì phải kể.
Đau thì phải nói.
Có người nghe, lòng sẽ nhẹ.
Nhưng rồi ông nhận ra,
không phải ai nghe cũng hiểu,
và không phải ai hiểu cũng thương.
Có người nghe để tò mò.
Có người nghe để đem đi kể lại.
Có người nghe rồi so sánh.
Có người nghe xong… lại coi thường.
Từ đó ông mới học được một điều rất muộn:
👉 Không phải nỗi đau nào cũng nên đặt vào tai người khác.
Có những chuyện,
kể ra chỉ làm mình yếu thêm.
Có những vết thương,
càng nói nhiều càng rỉ máu.
Người ngoài nghe thì gật đầu,
nhưng khi quay lưng
họ vẫn sống cuộc đời của họ.
Chỉ mình mình
ôm lấy nỗi buồn đó đến cuối ngày.
Ông từng tin rằng
nói ra là sẽ được cảm thông.
Sau này mới hiểu:
im lặng đôi khi là một cách tự bảo vệ.
Không phải vì lạnh lùng,
mà vì không muốn bị tổn thương thêm lần nữa.
Con ơi,
trên đời có ba loại người:
– Người nghe để thương.
– Người nghe cho biết.
– Và người nghe để phán xét.
Mà mình thì không có quyền chọn
ai sẽ thuộc loại nào.
Nên tốt nhất,
hãy chọn lọc trước khi mở lòng.
Không phải ai hỏi han
cũng thật sự quan tâm.
Không phải ai tỏ ra lo lắng
cũng muốn mình bình yên.
Có những nỗi buồn,
chỉ nên nói với người đã từng đi qua bão tố.
Hoặc… nói với chính mình
trong một đêm rất yên.
Ông học được cách
ngồi một mình,
uống chén trà nguội,
nhìn lại đời mình
mà không trách ai.
Vì khi mình thôi trách,
lòng mới nhẹ.
Có những chuyện,
giữ trong tim không phải là yếu đuối,
mà là khôn ngoan.
Giữ để không bị lợi dụng.
Giữ để không bị xem thường.
Giữ để còn chút bình yên cuối đời.
Nếu con đang buồn,
mà không biết kể với ai,
thì thôi…
đừng ép mình phải nói.
Hãy để thời gian nghe giúp con.
Để đêm khuya nghe giúp con.
Để lòng mình tự lắng xuống.
Rồi một ngày,
con sẽ thấy:
không nói ra mà vẫn vượt qua được —
đó là lúc con đã mạnh hơn rất nhiều.
Thôi, khuya rồi…
ông dừng ở đây.
Chúc con ngủ yên.
Và mong con nhớ một điều:
👉 Không phải nỗi đau nào cũng cần người khác hiểu.
Chỉ cần mình hiểu mình là đủ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét