Thứ Tư, 7 tháng 1, 2026

ông kể chuyện những cánh cửa đã khép”

“Đêm khuya, ông kể chuyện những cánh cửa đã khép” CÂU CHUYỆN ĐÊM KHUYA Đêm khuya rồi… Nhà yên tĩnh, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc và hơi thở của tuổi già. Ông ngồi đây, gần bảy mươi tuổi, muốn kể lại một câu chuyện đời mình – không phải để phán xét ai, chỉ để con cháu hiểu rằng: sống với nhau trọn đời khó, nhưng rời bỏ nhau còn để lại những vết cắt rất sâu. Suốt mấy chục năm qua, ông đã gặp hơn ba nghìn người phụ nữ tìm đến ông để đăng ký tìm chồng. Có người chồng mất vì bệnh, vì tai nạn. Có người tự bỏ chồng, bỏ gia đình. Có người ly hôn vì mệt mỏi, vì so sánh, vì nghĩ rằng ngoài kia sẽ có một cuộc đời khác tốt hơn. Nhưng lạ thay… ông không thể bước tiếp với bất kỳ ai trong số đó. Cuối cùng, người ông chọn làm vợ lại là một người phụ nữ chưa từng có chồng. Không phải vì cô ấy hoàn hảo hơn, mà vì ông hiểu rất rõ một điều: những vết nứt cũ trong lòng người từng đổ vỡ, không dễ lành lại. Con cháu à… Nhiều người nghĩ ly hôn là nút “reset” của cuộc đời. Chán thì bỏ. Sai thì sửa. Hối hận thì quay về. Nhưng đời không vận hành như cái điện thoại cũ. Rời đi thì dễ, nhưng quay về nhà cũ, với người cũ – khó hơn lên trời. Phần lớn những cuộc ly hôn ông chứng kiến không phải vì phản bội hay bạo lực, mà vì những điều rất nhỏ: cơm áo gạo tiền, chồng ít nói, chồng không lãng mạn, và nhất là so sánh chồng mình với chồng người ta. Người ta tin rằng: “Bỏ người này, sẽ gặp người tốt hơn gấp vạn lần.” Nhưng thực tế ngoài kia lạnh lắm con ạ. Trai tân đàng hoàng, tử tế, họ không dại gì gánh cả một đời đổ vỡ của người khác. Người nhiều tiền thì chỉ tìm vui qua đường. Còn lại, thường là những người đàn ông cũng từng đổ vỡ, mang theo con cái, nợ nần, và những mối quan hệ rối rắm khác. Đến lúc đó, người phụ nữ mới ngồi lại mà nghĩ: “Hóa ra người chồng cũ ngày xưa chịu thương chịu khó mới là chỗ dựa tốt nhất.” Nhưng con ơi… đàn ông khi đã đi qua đau đớn thật sự, thì họ rất tuyệt tình. Khi bị vợ chủ động bỏ rơi, trong lòng người đàn ông không chỉ đau, mà còn bị tổn thương lòng tự trọng. Anh ta có thể từng van xin, từng níu kéo, nhưng khi đã vượt qua giai đoạn đó, đã tự chữa lành, đã quen với cuộc sống không có vợ, thì cánh cửa trong lòng anh ta đã đóng lại rất chặt. Lúc ấy, vợ cũ không còn là người thương, mà chỉ là một người từng quen. Không hận. Không yêu. Chỉ là… không còn cần nữa. Hôn nhân, con cháu à, không phải cái áo thấy cũ thì vứt đi rồi tiếc rẻ nhặt lại. Đó là một lời cam kết để cùng nhau sửa chữa, cùng nhau trưởng thành. Nếu hôm nay con đang nghĩ đến chuyện buông tay chỉ vì mệt, vì buồn, vì so sánh, hãy ngồi lại thật lâu mà suy nghĩ. Bởi với đàn ông, cánh cửa một khi đã đóng và cài then, thì chiếc chìa khóa duy nhất họ từng trao – họ đã vứt đi từ rất lâu rồi… Ông kể xong rồi. Đêm cũng đã khuya. Chỉ mong con cháu nghe để hiểu, chứ đừng để đến lúc phải trải qua mới thấm được từng lời này.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét