Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2026

NHỮNG NỖI SỢ ĐI THEO TÔI TỪ TUỔI THƠ ĐẾN TUỔI GIÀ

NHỮNG NỖI SỢ ĐI THEO TÔI TỪ TUỔI THƠ ĐẾN TUỔI GIÀ https://youtu.be/ycUH60vrcak Khi tôi còn nhỏ, khoảng sáu, bảy, tám, chín, mười tuổi, mỗi lần trời chập choạng tối là trong lòng tôi lại dâng lên một nỗi sợ rất lạ. Tôi không thấy cha đâu. Tôi cũng không thấy mẹ đâu. Tôi không biết họ đang ở nơi nào trong thành phố rộng lớn ấy. Căn nhà thì trống, bóng tối thì dài ra từng chút một. Những lúc trời sầm sì, gió nổi lên, báo hiệu sắp mưa, nỗi sợ trong tôi lại lớn hơn. Có những đêm tôi phải chui vào đống rơm mà ngủ. Nghe tiếng mưa rơi, tiếng gió thổi, tôi hoảng hốt, tim đập mạnh, chỉ mong trời mau sáng. Từ những ngày đó, trong tôi hình thành một nỗi sợ rất sâu: sợ mưa, sợ tối, sợ không có chỗ trú, sợ ở một mình. Lớn lên, mỗi lần ra đường gặp mưa, tôi lại thấy bất an. Sợ không có chỗ vào. Sợ không có nơi nằm qua đêm. Chính những nỗi sợ ấy đã thúc tôi đi tìm việc làm. Xin vào cơ quan, xin có công ăn việc làm, chỉ mong có cơm ăn, có chỗ ngủ, có mái che khi trời mưa. Tôi làm lụng, tích cóp từng đồng. Trong đầu tôi lúc nào cũng chỉ có một suy nghĩ: phải có một căn nhà. Có nhà rồi, thì mưa gió không còn làm tôi hoảng hốt nữa. Khi tôi có gia đình, có con, đến lúc vợ đòi chia tay, đòi bán nhà, bán đất để chia, tôi lại nhớ về tuổi thơ của mình. Nhớ những buổi tối không cha mẹ. Nhớ những đêm mưa không có chỗ trú. Tôi nghĩ: nếu mình giữ lại, con sẽ ra sao? Liệu con có phải chịu những nỗi sợ như mình ngày xưa không? Vậy là tôi nhắm mắt ra đi, để lại tất cả cho con. Tôi chọn ra đi, chỉ mong con không phải hoảng hốt như tôi đã từng. Giờ đây, khi đã gần bảy mươi tuổi, tôi lại đối diện với một nỗi sợ khác. Có những lúc tôi nằm một mình trong phòng, tôi rất thèm được đi đến một nơi có đông người. Không phải để xin sỏ hay nhờ vả điều gì. Tôi chỉ cần có người ở bên cạnh. Chỉ cần trong khoảnh khắc nào đó tôi tức ngực, khó thở, có thể nhờ người gọi giúp xe cấp cứu. Tôi chỉ cần có vậy thôi. Tôi nhìn quanh. Một khách sạn lớn, hơn một nghìn ba trăm phòng, chỉ có duy nhất một mình tôi nằm đó. Dưới tầng một thì rất đông người. Nhưng họ là khách du lịch nước ngoài: người Hàn Quốc, người Nhật Bản, người Trung Quốc. Ban ngày họ đi chơi, tối chín mười giờ họ về, đi lại một chút rồi vào phòng, đóng cửa lại, im lặng. Tôi nằm một mình. Tôi từng nghĩ ở khách sạn là đúng: đầy đủ ăn uống, đầy đủ tiện nghi, mọi thứ đều có sẵn. Nhưng bây giờ tôi mới hiểu, đó là một sai lầm. Người ta đi chơi, còn tôi nằm lại với bệnh tật. Người ta có bạn đồng hành, còn tôi chỉ có tiếng máy lạnh và bốn bức tường. Tôi buồn lắm. Tôi từng đọc trên mạng, có người vợ đi vắng, chồng nằm chết trong nhà một mình, không ai hay biết. Những câu chuyện đó làm tôi sợ. Bệnh của tôi không cần làm việc nặng. Chỉ cần đi tắm, lấy tay kỳ chân, kỳ vai, kỳ lưng thôi là đã thấy mệt rã rời, chỉ muốn nằm xuống. Giờ đây, tôi không cần gì nữa cả. Không cần bàn ghế, không cần giường tủ, không cần xe cộ, không cần tài sản. Tôi chỉ cần không còn nỗi sợ. Chính vì vậy, tôi mong được vào trại dưỡng lão, dưỡng bệnh. Ở đó có nhiều người xung quanh. Có những người cùng cảnh, cùng tuổi, cùng bệnh. Có bác sĩ túc trực thường xuyên. Ở đó, người già không phải sợ ở một mình. Không phải sợ đêm xuống. Không phải sợ lúc tức ngực, khó thở mà không biết gọi ai. Nỗi sợ của tôi bắt đầu từ tuổi thơ không cha mẹ và kéo dài đến tuổi già bệnh tật cô đơn. Tôi viết ra đây, chỉ mong bạn bè, anh em đọc và hiểu. Hiểu rằng điều tôi cần nhất lúc này không phải vật chất, mà là một nơi có con người.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét