Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Tư, 7 tháng 1, 2026
CÂU CHUYỆN ĐÊM KHUYA “Miếng vàng trong miệng người đã khuất”
CÂU CHUYỆN ĐÊM KHUYA
“Miếng vàng trong miệng người đã khuất”
Đêm khuya rồi…
https://youtu.be/QBp927DP0ho?si=7Gqwf3lZ0FQYul7z
ông kể cho con cháu nghe một chuyện cũ, rất cũ, xảy ra cách đây gần nửa thế kỷ.
Năm ấy là 1976, sau ngày đất nước yên tiếng súng chưa bao lâu.
Ông còn trẻ, còn đi nhiều, thấy nhiều chuyện mà đến già vẫn không quên được.
Hôm đó, ông có mặt ở khu nghĩa trang Mai Động – Hà Nội, nơi bây giờ người ta đã xây thành nhà máy dệt Minh Khai. Ngày ấy, khu đó còn hoang, nhiều mộ cũ lắm, có những ngôi chôn từ thời rất xa… tận những năm 1945.
Người ta đi bốc mộ cải táng cho một gia đình.
Người mất đã nằm dưới đất hơn ba mươi năm.
Khi mở nắp áo quan ra, ai cũng nín thở.
Xương cốt đã khô, vải liệm mục gần hết.
Gia chủ – là con trai người đã mất – quỳ xuống, run run, hai tay đỡ lấy phần đầu cha mình.
Ông còn nhớ rất rõ khoảnh khắc đó…
Không ồn ào.
Không khóc lớn.
Chỉ có một sự kính sợ lặng lẽ.
Rồi người con cúi sát lại, nhẹ nhàng mở miệng hài cốt ra.
Và lúc ấy…
mọi người xung quanh đều sững lại.
👉 Trong miệng người chết có rất nhiều vàng.
Không phải một miếng nhỏ.
Mà là nhiều miếng vàng thật, đã sẫm màu theo thời gian, nhưng vẫn nguyên hình, nặng tay.
Người con không reo mừng.
Không tham.
Chỉ lặng lẽ nâng ra, đặt vào khăn, rồi cúi đầu rất lâu.
Ông đứng đó mà lạnh sống lưng.
Không phải vì sợ…
mà vì lần đầu tiên hiểu ra một điều:
Người xưa chôn vàng cho người chết
không phải vì khoe của
mà vì thương.
Ngày xưa, người ta tin rằng chết không phải là hết.
Là sang một cõi khác, một con đường dài.
Mà đã đi đường thì phải có “lộ phí”.
Cha mẹ để vàng trong miệng khi nhắm mắt,
là để khỏi đói, khỏi khổ, khỏi phải xin ai nơi âm phần.
Cũng là để con cháu yên lòng rằng:
“Cha mẹ mình ra đi không trắng tay…”
Ông nhớ mãi hình ảnh người con năm ấy,
tay run run cầm số vàng, mắt đỏ hoe, miệng lẩm bẩm:
“Con xin nhận lại… để lo hương khói cho cha.”
Không ai tranh giành.
Không ai tham lam.
Chỉ có một bầu không khí rất nặng —
nặng của đạo hiếu,
nặng của ký ức,
nặng của một thời nghèo mà nghĩa rất sâu.
Giờ đây, nghĩa trang ấy không còn.
Nhà máy đã mọc lên.
Người xưa cũng lần lượt khuất núi.
Nhưng câu chuyện ấy, ông vẫn giữ trong lòng mấy chục năm.
Để đến lúc già, ông mới hiểu ra một điều mà muốn nhắn lại cho con cháu:
Vàng bạc chôn theo rồi cũng nằm yên trong đất.
Nhưng cái quý nhất để lại cho đời
là đạo làm người và chữ hiếu.
Đừng đợi đến lúc người thân nhắm mắt
mới mang vàng ra đặt vào miệng.
Hãy để khi họ còn sống,
được nghe một lời tử tế,
một bữa cơm yên ấm,
một tiếng hỏi han thật lòng.
Đó mới là “vàng thật”.
🌙
Thôi, khuya rồi…
ông kể đến đây thôi.
Con cháu nghe được thì nhớ,
hiểu được thì giữ trong lòng,
để sau này…
đỡ phải tiếc như nhiều người đã từng tiếc.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét