Thứ Tư, 7 tháng 1, 2026

Phần 4: CHUYẾN BAY ĐỜI NGƯỜI – TỪ BÃI CẤT ĐẾN ẤN ĐỘ

Phần 4: CHUYẾN BAY ĐỜI NGƯỜI – TỪ BÃI CẤT ĐẾN ẤN ĐỘ ⸻ Năm ấy là 2001, một năm tôi không bao giờ quên. Tôi – một ông thương binh trồng xương rồng bên bãi cất – bỗng được mời đi công tác nước ngoài. Nghe như chuyện đùa. Nhưng đúng là thật! Tên tôi nằm trong danh sách phái đoàn Chính phủ Việt Nam sang Ấn Độ dự hội nghị về cải cách hành chính và đất đai. Nghe người ta đọc danh sách, có ông Đào Hùng Võ, có bao nhiêu quan chức, mà xen giữa lại có tên “Huỳnh Xuân Long – doanh nhân nông nghiệp tự do”. Tôi ngồi cười một mình: “Đúng là đời, có lúc nó cũng biết pha trò.” ⸻ ✈️ Lần đầu tiên được đi máy bay Tôi còn nhớ như in cái buổi sáng ở sân bay Nội Bài. Bộ vest mượn của thằng cháu, đôi giày đen bóng mượn của hàng xóm, mà trong túi chỉ có… đúng 50 ngàn để tiêu vặt. Khi máy bay cất cánh, tôi run lắm. Đời mình trước chỉ đi bộ đội, đi bộ… ra trận, nay mới được bay – mà lại là bay đi nước ngoài! Tôi nhìn qua cửa sổ, thấy mây trắng như bông, tự dưng nhớ đến bãi rác Cổ Nhuế, nhớ đến cái mùi cất ngai ngái của quê mình. Tôi thầm cười: “Từ mùi cất mà bay lên mây – chắc ít người được thế.” ⸻ 🇮🇳 Ấn Độ đón như đón nguyên thủ Khi máy bay hạ cánh xuống Ấn Độ, tôi ngỡ mình đang mơ. Cả đoàn được xe công an Ấn dẫn đường, còi hú inh ỏi, người ta vẫy cờ, vẫy hoa, đưa thẳng về khách sạn 5, 7 sao – chỗ mà trước nay tôi chỉ thấy trên tivi. Tôi đi giữa bao nhiêu bộ vest sang trọng, các vị bộ trưởng, thứ trưởng nói tiếng Anh như gió. Còn tôi thì chỉ nói được vài câu: “Hello! Thank you! Very good!” Cười suốt buổi. ⸻ 🍛 Ăn, ngủ, nghe – nhưng học được nhiều Thức ăn Ấn lạ lắm: toàn cà ri, nồng và cay, tôi ăn ít, mà nghe thì nhiều. Nghe người ta nói về “cởi trói cho doanh nghiệp”, về “trao quyền sử dụng đất cho người làm thật”. Nghe mà lòng rộn lên, tôi thấy hình bóng quê mình trong đó. Tôi nhớ lại mảnh đất Mễ Trì – nơi tôi từng được Thủ tướng ký cho sử dụng, nhớ những nông dân, những người nghèo vẫn đang loay hoay không có chỗ cắm dùi. Tôi hiểu rằng, đất đai không chỉ là đất, mà là niềm tin, là chỗ đứng của con người trên đời này. ⸻ 🏛️ Đem ý kiến dân vào bàn nghị sự Tôi không có học hàm, học vị, nhưng có cái “học khổ” của đời. Khi đến lượt tôi phát biểu, tôi nói chậm rãi bằng giọng quê: “Thưa các ngài, ở Việt Nam, đất bỏ hoang nhiều lắm. Người nghèo thì không có đất làm. Xin hãy để ai biết dùng đất thì được quyền dùng. Đừng để đất chết, vì đất chết thì người cũng khó sống.” Cả hội trường im lặng, rồi vỗ tay. Ông Đào Hùng Võ quay sang nhìn tôi cười: – Ông nói đúng lắm, rất đời, rất thật. Sau chuyến đi ấy, ba điều tôi góp ý sau này đều được Chính phủ đưa vào Luật Đất đai 2003. Tôi không tự hào cho riêng mình, mà mừng cho những người dân như tôi – từng mất đất, nay được quyền canh tác trở lại. ⸻ 🛬 Trở về Khi máy bay hạ cánh xuống Nội Bài, tôi ngồi nhìn qua cửa kính, thấy Hà Nội nhỏ xíu giữa mây trời. Tôi nghĩ: “Mình đi nửa vòng trái đất, nhưng điều quý nhất mang về vẫn là tấm lòng người nông dân.” Về nhà, vợ hỏi: – Ở Ấn có gì hay không ông? Tôi cười: – Có chứ! Họ có curry, có trâu, có cả người giống mình – làm nông, nghèo, nhưng sống tử tế. Tôi lại ra vườn, chăm mấy cây xương rồng, vẫn tưới bằng thứ phân cũ, vẫn cười như chưa từng bay xa. ⸻ 🎙️ Kết phần 4: Một đời người, có khi chỉ cần một chuyến bay, để biết rằng: “Từ bãi cất đến khách sạn 7 sao – cũng không xa, nếu mình sống tử tế và không quên gốc.”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét