Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2026
nhắc nhở và phòng tránh việc lặp lại vòng xoáy vay tiền mua nhà.
Ông viết lại cho con cháu nghe, bằng giọng chậm rãi của một người đã gần 70 tuổi, để nhắc nhở và phòng tránh việc lặp lại vòng xoáy vay tiền mua nhà.
Nội dung câu chuyện (giọng ông 70 tuổi kể cho con cháu)
Các con à,
bây giờ ông xin kể chậm thôi, để ai nghe cũng kịp nghĩ.
Ngày nay, người ta hay vẽ ra một khoảnh khắc gọi là “thành công của đời người”.
Một căn phòng máy lạnh mát rượi trong ngân hàng,
một cây bút sáng bóng đặt lên tờ hợp đồng vay mua nhà ba mươi năm.
Nhân viên tín dụng thì cười hiền,
gia đình đứng phía sau gật gù tự hào,
bạn bè ngoài kia chỉ chờ một tấm ảnh đăng Facebook với dòng chữ:
“Cột mốc trưởng thành – ngôi nhà đầu tiên ở tuổi ba mươi.”
Ký xong một nét bút,
ai cũng thấy mình lớn lắm, giỏi lắm,
nghĩ rằng từ đây đã “an cư lạc nghiệp”.
Nhưng các con ơi,
ông nói thật,
nhiều khi đó không phải là chiến thắng.
Đó là lúc người ta tự tay ký vào một bản án dài hạn cho chính cuộc đời mình.
Tiếng bút sột soạt trên giấy
không phải tiếng mở cửa thiên đường,
mà là tiếng khóa của chiếc gông nợ nần bắt đầu siết lại.
Từ giây phút ấy,
người vay tiền mua nhà trở thành một kiểu nô lệ mới.
Không bị xích chân bằng sắt,
mà bị xích bằng lãi suất,
bằng ngày trả nợ cố định,
bằng nỗi sợ mất việc,
bằng những đêm mất ngủ kéo dài cho đến khi tóc đã bạc.
Con nợ thì không dám nghỉ việc.
Con nợ thì không dám cãi sếp.
Con nợ thì không dám đổi đời.
Con nợ thì không dám theo đuổi điều mình thật sự muốn.
Có nhà rồi đó,
nhưng tự do thì mất dần từng tháng.
Ông đã thấy quá nhiều người trẻ
bán đi ba mươi năm thanh xuân
để đổi lấy vài chục mét vuông bê tông,
ở giữa thành phố chật chội và khói bụi.
Từ một con đại bàng có thể bay xa,
tự biến mình thành con gà an phận trong chuồng,
chỉ vì hai chữ “ổn định”.
Rồi sau khi nhận nhà xong,
hết vui mừng,
chỉ còn lại một con quái vật mang tên lãi suất thả nổi.
Nó nuốt tiền thưởng, tiền tiết kiệm,
thậm chí là tiền học của con cái.
Ba tháng thử không trả nợ xem,
là biết ngay ngôi nhà đó chưa bao giờ thực sự thuộc về mình.
Nó thuộc về ngân hàng.
Mình chỉ là người thuê dài hạn,
vừa trả tiền, vừa tự sửa chữa tài sản cho chủ thật sự.
Ông không nói là không được mua nhà.
Ông chỉ nói một điều thôi:
mua nhà sai thời điểm, vay quá sức, là tự trói chân mình.
Thời ông bà ngày xưa,
đất là tư liệu sống còn,
bỏ ruộng là đói.
Còn bây giờ,
dòng tiền chạy khắp nơi,
cơ hội không nằm yên một chỗ.
Cắm rễ quá sớm vào một căn nhà vay nợ
là tự từ chối rất nhiều cơ hội lớn của đời mình.
Các con đừng để lời chê bai của họ hàng,
đừng để ánh mắt của thiên hạ
đẩy mình vào một quyết định nặng nề ba mươi năm.
Hãy tự hỏi một câu thôi:
Mình muốn sở hữu một căn nhà,
hay mình muốn sở hữu cuộc đời mình?
Ngôi nhà chỉ là tổ ấm
khi nó được mua bằng sự dư dả.
Chứ không phải bằng mồ hôi, nước mắt
và cả tuổi thanh xuân đem đi cầm cố.
Ông kể đến đây thôi.
Nghe được thì nhớ,
chưa hiểu thì cứ để đó,
đời sẽ dạy tiếp.
Tiêu đề đề xuất
“Ông 70 tuổi kể con cháu nghe: Đừng ký nhầm 30 năm cuộc đời chỉ vì một căn nhà”
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét