Thứ Năm, 1 tháng 1, 2026

TẬP 20 “Già rồi mới hiểu: bình yên quý hơn đúng sai”

TẬP 20 “Già rồi mới hiểu: bình yên quý hơn đúng sai” Đêm nay gió thổi nhẹ… không lạnh, chỉ đủ để người ta muốn ngồi yên một chỗ và nghĩ lại những năm tháng đã qua. Càng lớn tuổi, ông càng ít tranh luận. Không phải vì không biết đúng sai, mà vì đã hiểu… có những cái đúng đổi bằng rất nhiều mệt mỏi. Hồi còn trẻ, ông hay cãi cho tới cùng. Sai là phải sửa. Đúng là phải nói cho ra lẽ. Thắng được một câu, mà mất cả buổi. Thắng được lý, mà mất cả tình. Sau này ngẫm lại, nhiều lúc thắng vậy mà lòng trống rỗng lắm. Ông dần nhận ra một điều rất thật: 👉 Đúng chưa chắc đã yên. Nhưng yên thì chắc chắn dễ sống hơn. Có những chuyện, mình biết mình đúng… nhưng nói ra chỉ làm không khí nặng nề. Có những người, mình biết họ sai… nhưng chỉ cần tránh họ ra là xong. Không phải cái gì cũng cần phân thắng bại. Không phải mâu thuẫn nào cũng phải phân xử. Có những việc, im lặng đi qua là cách giữ mình khôn ngoan nhất. Con ơi, khi còn trẻ, người ta thích hơn thua. Khi già rồi, người ta chỉ mong được yên. Yên trong lòng. Yên trong nhà. Yên trong giấc ngủ. Ông từng mất rất nhiều thời gian để hiểu điều này. Mất cả những mối quan hệ. Mất cả sức khỏe tinh thần. Chỉ để đổi lấy một bài học: đừng đem cả trái tim ra để tranh đúng sai. Có người chỉ muốn thắng, chứ không muốn hiểu. Có người nói để hơn, chứ không để gần. Với những người như vậy, mình đúng hay sai cũng chẳng thay đổi được gì. Nên thôi… mỉm cười, lùi lại một bước, giữ cho lòng được yên. Già rồi, ông không cần ai công nhận mình đúng. Chỉ cần tối về ngủ không trằn trọc. Không cần ai thua mình. Chỉ cần ngày mai vẫn còn đủ sức pha ấm trà nóng. Con à, nếu một ngày con thấy mình không còn muốn tranh luận nữa, đừng nghĩ là mình yếu đi. Đó là lúc con đã hiểu đời sâu hơn. 👉 Bình yên không đến từ việc thắng người khác, mà đến từ việc buông được những thứ không đáng giữ. Đêm cũng khuya rồi… ông dừng ở đây. Chúc con ngủ ngon. Sống chậm lại một chút. Nhẹ lòng hơn một chút.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét