Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2026
Lá đơn viết khi tuổi còn rất trẻ
CHUYỆN ĐỜI ÔNG KỂ – TẬP 1
Lá đơn viết khi tuổi còn rất trẻ
Các con các cháu à,
Trên bàn ông còn giữ một tờ giấy đã ngả màu vàng sậm.
Mép giấy sờn, chữ viết tay còn non nớt.
Đó là lá đơn xin đi làm, ông viết khi tuổi còn rất trẻ.
Khi ấy, ông chưa hiểu hết hai chữ “số phận”.
Chỉ biết trong nhà thiếu ăn,
và muốn sống thì phải đi làm.
Bút cầm còn run,
chữ chưa tròn,
nhưng ông vẫn phải viết cho đủ họ tên, năm sinh, địa chỉ.
Viết xong, ông đem nộp.
Rồi chờ.
Ngày con dấu đỏ đóng xuống,
ông không thấy vui,
chỉ thấy đời mình rẽ sang một lối khác.
Lá đơn ấy không dài,
nhưng nó đã đưa ông ra khỏi tuổi học trò,
bước thẳng vào đời người lớn —
nơi không có chỗ cho chần chừ.
CHUYỆN ĐỜI ÔNG KỂ – TẬP 2
Con dấu 81%
Nhiều năm sau,
ông lại cầm thêm một tờ giấy khác.
Giấy này không xin gì cả.
Chỉ ghi lại những gì đời đã lấy đi.
Trong đó có những chữ viết tắt,
có dòng gạch đầu dòng,
và có một con số rất lạnh:
mất 81% sức khỏe.
Tờ giấy không kể
ông đã đau bao nhiêu đêm,
không nói
ông đã bỏ lại bao nhiêu phần tuổi trẻ.
Nó chỉ đóng dấu.
Và từ đó,
ông hiểu ra một điều rất muộn:
mỗi con dấu là một kết luận,
nhưng phía sau nó là cả một đời người.
Ông giữ những tờ giấy này
không phải để các con cúi đầu thương hại,
mà để các con các cháu ngẩng đầu mà sống cho tử tế,
biết trân trọng sức khỏe,
biết quý lao động,
và biết rằng:
đừng coi thường những gì mình đang có.
CÂU KẾT NHẸ – DẶN CON CHÁU
Ông kể xong rồi.
Giấy còn đây.
Dấu vẫn còn rõ.
Nếu sau này các con các cháu có cầm bút ký một tờ giấy nào đó,
hãy nhớ đến ông,
nhớ rằng:
có những tờ giấy viết nên tương lai,
và có những tờ giấy ghi lại cả một đời người.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét