Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Tư, 7 tháng 1, 2026
Phần 10 – Tờ Giấy Mời và Những Suy Tư Cuối Đời
Phần 10 – Tờ Giấy Mời và Những Suy Tư Cuối Đời
Trên bàn tôi lúc này, có một tờ giấy mời của tòa án.
Ngày 27 tháng này, họ sẽ mở phiên xử — lần thứ tư rồi.
Ba lần trước, hai lần là hòa giải, một lần hoãn,
nhưng ông giám đốc Nguyễn Hữu Đường – người bán căn hộ cho tôi – không bao giờ đến.
Lần này, tôi nghe nói ông ấy cử một người “được ủy quyền” ra thay mặt.
Tôi cũng không còn hy vọng gì nhiều.
Điều tôi mong chỉ là đòi lại đồng tiền mồ hôi nước mắt,
để mua một căn nhà nhỏ, dù chỉ là nhà cấp bốn,
để vợ con tôi có chỗ che mưa, che nắng khi tôi nằm xuống.
Nhưng nhìn vào tờ giấy mời, tôi lại thấy trong lòng đầy trăn trở.
Câu chuyện của riêng tôi, thật ra, chỉ là một mảnh nhỏ trong bức tranh lớn của cả xã hội hôm nay.
⸻
Những ngày gần đây, tôi quan sát thấy giá vàng tăng chóng mặt –
chỉ trong vài tháng, đã tăng gấp đôi,
nếu so hai năm, có khi gấp ba.
Đó không phải là chuyện của thị trường,
mà là biểu hiện của lòng dân không còn tin vào đồng tiền nữa.
Người ta không gửi tiết kiệm,
người ta không tin vào ngân hàng,
mà đi giữ vàng, mua vật chất,
thậm chí mua những căn nhà không có giấy tờ,
toàn là nhà do các “tỷ phú” bán ra –
những tỷ phú xây nhà mà không đủ pháp lý, không phép,
vậy mà vẫn giàu lên từng ngày.
Tôi nhìn và tôi hiểu:
“Đó là dấu hiệu của một xã hội đang rối loạn.”
⸻
Ngày xưa, thông tin bị giấu kín.
Dân không biết ở đâu có trộm, có cướp, có giết người.
Nhưng bây giờ, chỉ cần mở điện thoại ra,
là thấy TikTok, Facebook, truyền hình —
đầy rẫy tin tức về tội ác, lừa đảo, phản bội,
toàn là “phòng tránh”, “cảnh báo”,
chứ không ai dám nói đến cái gốc của vấn đề.
Mà cái gốc, tôi thấy rõ lắm:
Luật pháp thiếu sự nghiêm minh,
người vi phạm không bị xử đúng mức,
cho nên cái ác không sợ, cái thiện không dám đứng lên.
Tôi không phải là người cực đoan,
nhưng tôi tin,
“Chỉ có những bản án thật nghiêm khắc – thậm chí tử hình –
mới đủ sức làm xã hội tỉnh lại.”
Còn nếu chỉ bắt rồi thả, chỉ “bắt cóc bỏ đĩa”,
thì bao nhiêu nhà tù cũng chẳng đủ.
Hàng trăm, hàng ngàn người bị bắt mỗi tháng,
nhưng không bao giờ thấy báo chí công khai con số thật.
⸻
Tôi từng sống ở Thái Lan, họ làm khác.
Họ công khai tất cả.
Họ đưa học sinh đến thăm nhà tù,
để dạy chúng rằng:
“Vi phạm pháp luật – đây là nơi con sẽ vào.”
Còn ở Việt Nam,
những gì xấu thì che, những gì tốt thì phô.
Tù tội, tham nhũng, vi phạm – bưng bít.
Kết quả là người dân mất niềm tin,
trẻ con lớn lên không còn ranh giới giữa đúng và sai.
⸻
Giờ đây, khi cầm tờ giấy mời tòa trên tay,
tôi không chỉ nghĩ đến vụ kiện của riêng mình,
mà còn nghĩ đến một xã hội đang cần tỉnh thức.
Tôi đã gần đất xa trời,
nhưng nếu những lời tôi nói hôm nay được ai đó nghe thấy,
thì tôi chỉ mong một điều:
Hãy để pháp luật thật sự nghiêm minh,
để người dân được sống trong niềm tin,
để những người như tôi –
những người đã đổ máu vì đất nước này –
không phải chết trong nỗi oan và uất như thế này nữa.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét