Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Tư, 7 tháng 1, 2026
“Người giàu trên giấy, nghèo trong túi”
TẬP 1
“Người giàu trên giấy, nghèo trong túi”
Đêm khuya rồi…
Ông kể cho con cháu nghe một chuyện có thật, xảy ra cách đây vài năm thôi.
Ông quen một người, ngày xưa ai cũng gọi là “đại gia”.
Đi xe sang, nói chuyện tiền tỷ nhẹ như không.
Trong cốp xe lúc nào cũng có vài cuốn sổ đỏ.
Người ta hỏi: “Anh không sợ sao?”
Ổng cười: tiền mặt là giấy lộn, chỉ có đất mới bền.
Nhưng rồi một ngày, ông gặp lại ổng ở quán nước ven đường.
Xe bán rồi. Tóc bạc đi nửa đầu.
Trên tay là xấp giấy nhàu – hồ sơ đất không ai mua.
Ổng nói nhỏ:
“Giờ chỉ mong bán được một miếng… lỗ cũng chịu… vợ đang nằm viện mà không xoay ra tiền.”
Lúc đó ông mới thấm:
có người sở hữu cả chục tỷ trên giấy,
mà trong túi không có nổi vài chục triệu để lo việc gấp.
Con cháu nhớ nhé…
tài sản mà không đổi ra tiền khi cần,
thì chỉ là cái bóng đứng bên mình mà thôi.
🎬 TẬP 2
“Cái bẫy mang tên: giữ cho chắc”
Người già thường dặn nhau:
“Cứ giữ đất đi, đừng bán, rồi nó cũng lên.”
Nghe quen lắm phải không con?
Nhưng ông đã thấy nhiều người chết vì… giữ.
Giữ một mảnh đất không bán được.
Giữ một tài sản không nuôi nổi chủ.
Giữ tới khi bệnh, khi nợ, khi cần tiền thì không ai mua nữa.
Có người nói với ông:
“Bán bây giờ lỗ quá, tiếc lắm.”
Ông chỉ thở dài…
vì tiếc tiền cũ mà giữ cái sai mới,
là tự trói mình thêm một vòng dây.
Đời người, có lúc phải biết buông.
Buông để nhẹ người.
Buông để còn đường sống.
🎬 TẬP 3
“Có những thứ càng giữ càng nghèo”
Có cô kia, dành dụm cả đời,
đem tiền đi mua căn hộ nghỉ dưỡng,
nghe nói vừa có lời, vừa được đi chơi miễn phí.
Năm đầu còn nhận tiền.
Năm sau chậm dần.
Rồi… im luôn.
Đến lúc tìm tới nơi,
căn nhà thì ẩm mốc, cửa khóa,
muốn bán không ai mua,
muốn ở cũng chẳng ở được.
Từ chỗ “của để dành tuổi già”,
thành gánh nặng đeo cổ mỗi ngày.
Ông rút ra một điều:
thứ gì mình không kiểm soát được dòng tiền,
thì sớm muộn cũng quay lại hút máu mình.
🎬 TẬP 4
“Miếng đất đẹp… nhưng không nuôi nổi người”
Có vợ chồng trẻ bán nhà lên rừng mua đất.
Mơ cuộc sống an yên, trồng rau, nuôi cá.
Nhưng sống rồi mới biết:
bệnh viện xa, trường học xa,
việc làm không có,
cỏ mọc nhanh hơn tiền kiếm.
Khi muốn quay về phố,
đất mua mấy tỷ chỉ còn bán được một nửa.
Lúc đó mới hiểu:
đất không có người ở,
không có sinh kế,
thì chỉ là cục đất… chứ không phải tài sản.
Giá rẻ không có nghĩa là có giá trị.
🎬 TẬP 5
“Giữ tiền cũng có thể nghèo”
Có bác cả đời cẩn thận,
chỉ gửi ngân hàng, không dám đầu tư gì.
Tiền vẫn còn đó,
nhưng mỗi lần ra chợ lại mua được ít hơn.
Bác nói:
“Sao tiền không mất mà thấy nghèo dần vậy con?”
Ông chỉ biết thở dài.
Vì có những thứ mất rất chậm,
mất mà không đau,
nhưng mất đều mỗi ngày.
Giữ tiền mà không hiểu giá trị của tiền,
cũng giống như để nước chảy qua kẽ tay.
🎬 TẬP 6 (KẾT)
“Lời người già trước lúc ngủ”
Ông không kể mấy chuyện này để dọa ai.
Chỉ muốn con cháu hiểu một điều:
Đời không sợ nghèo,
chỉ sợ không hiểu mình đang giữ cái gì.
Tài sản tốt là thứ giúp mình sống nhẹ hơn,
ngủ yên hơn,
chứ không phải thứ khiến mình lo suốt đêm.
Nếu một ngày con cháu thấy mình đang gồng,
đang mệt,
đang sợ mất…
thì hãy dừng lại một chút, nhìn lại.
Biết buông đúng lúc cũng là khôn.
Biết giữ cái cần giữ mới là phúc.
Thôi, khuya rồi.
Ông kể tới đây thôi.
Con cháu ngủ ngon nhé…
Nếu ông muốn, Tùng Anh có thể làm tiếp ngay trong lượt sau:
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét