Thứ Tư, 7 tháng 1, 2026

ĐÊM KHUYA – KHI CHA NHÌN LẠI ĐỜI CON

ĐÊM KHUYA – KHI CHA NHÌN LẠI ĐỜI CON Đêm khuya rồi… Nhà im lặng. Cha ngồi một mình, nghĩ về hai đứa con đã gần năm mươi tuổi. Các con lớn cả rồi. Tóc cũng đã điểm bạc. Nhưng cuộc đời thì vẫn còn loay hoay, chuyện làm ăn chẳng đi đến đâu, gia đình riêng vẫn chưa yên, và rồi… vẫn sống dựa vào cha mẹ già. Cha không trách. Chỉ là trong lòng cha buồn. Cha đã đi gần hết đời người, đã gặp đủ loại người, đã chứng kiến không biết bao nhiêu cảnh có tiền rồi mất, có của rồi tan. Ngày còn trẻ, cha từng nghĩ: chỉ cần siêng năng là đủ. Nhưng càng về già, cha càng hiểu: kiếm tiền là một chuyện, giữ được tiền mới là bản lĩnh. Cha đã thấy tiền giấy đổi màu theo thời gian. Đã thấy đất đai, nhà cửa lên xuống theo vận người. Đã thấy những người tưởng mình giàu, đến lúc bệnh, lúc loạn, lại trắng tay. Chỉ có một thứ cha thấy rất lạ… Nó nằm im đó, không nói, không khoe, nhưng mỗi lần thiên hạ bất ổn, người ta lại âm thầm tìm đến. Đó là vàng. Vàng không làm người ta giàu nhanh. Nhưng nó giúp người ta không nghèo đi quá nhanh. Cha nói điều này không phải vì giá vàng đang tăng. Cha nói vì cha đã sống đủ lâu để hiểu: khi mọi thứ rung lắc, chỉ có những gì bền nhất mới ở lại với mình. Cha chỉ mong các con hiểu điều đó. Không cần vội. Không cần tranh. Chỉ cần biết giữ lại cho mình một lối thoát. Câu kết tập 1 (đọc chậm): “Càng về già, cha càng hiểu… không phải thứ gì kiếm được cũng giữ được, nhưng thứ giữ được thì nhất định phải bền.” 🌙 TẬP 2 ĐÊM KHUYA – LỜI CHA DẶN CON VỀ VÀNG Đêm khuya… Cha lại ngồi một mình, nghĩ tiếp câu chuyện chưa nói hết. Ngoài kia, người ta bàn tán về giá vàng lên xuống từng ngày. Cha thì không nhìn vàng bằng con mắt lướt sóng. Cha nhìn vàng bằng con mắt của một người già sợ mất trắng những năm tháng cuối đời. Cha đã thấy nhiều người: Nghe lời ngon ngọt rồi đem tiền đi liều Tin người quen, tin môi giới, tin cơ hội Đến lúc quay lại thì không còn gì để giữ Vàng không phải phép màu. Nó không sinh lãi mỗi ngày. Nhưng nó giữ lại giá trị mồ hôi nước mắt. Cha không mong các con trở thành người giàu. Cha chỉ mong: Khi cha không còn, Các con không phải chạy vạy, Không phải bán tháo, Không phải cúi đầu vay mượn. Nếu còn chút tiền, đừng dốc hết vào một chỗ. Đừng tin rằng mình còn trẻ mãi để làm lại. Hãy để lại một phần cho vàng, như để dành một chiếc neo cho con thuyền đời mình. Vàng không cứu được tất cả. Nhưng khi bão đến, nó giúp người ta không bị cuốn trôi quá xa. Cha nói những lời này, không phải để dạy đời, mà là lời nhắc cuối cùng của một người cha đã đi gần hết con dốc. “Nếu một ngày con không biết bấu víu vào đâu, hãy nhớ… có những thứ lặng im nhưng không bao giờ phản bội – như vàng, và như lời cha đêm khuya này.”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét