Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2026

Người đàn bà 27 tuổi và những đêm bệnh viện năm ấy

Người đàn bà 27 tuổi và những đêm bệnh viện năm ấy Đêm khuya rồi. Cái giờ mà người già thường không ngủ được. Không phải vì ồn ào, mà vì lòng hay tự nhớ lại những chuyện đã xa. Tôi kể câu chuyện này ra, không phải để trách ai, cũng không để nhắc lại điều gì cho nặng lòng. Chỉ là có những ký ức, nếu không nói ra trong đêm khuya, thì nó nằm mãi trong tim, lặng lẽ… nhưng không bao giờ quên. Hôm nay, tôi xin kể lại một chuyện cũ, cách đây đúng hai mươi năm. ⸻ Nội dung Cách đây đúng hai mươi năm. Năm 2006. Đó là năm mẹ tôi mất. Và cũng là năm tôi lập gia đình. Tôi gần năm mươi tuổi mới lấy vợ. Tuổi thì đã cao. Còn vợ tôi, lúc ấy mới hai mươi bảy. Mẹ tôi khi đó sáu mươi lăm tuổi, bị tai biến, nằm bệnh viện ở Đà Nẵng. Bà nằm liệt. Không tự xoay trở. Không tự lo được gì. Ban ngày còn có người ra vào. Nhưng ban đêm, bệnh viện dài lắm… và lạnh lắm. Lúc ấy, anh em trong nhà mỗi người một hoàn cảnh. Có người bận việc. Có người không quen cảnh bệnh viện. Có người cũng có lý do riêng của mình. Tôi không trách. Chưa bao giờ trách. Nhưng sự thật là, những đêm mẹ tôi nằm viện, hầu như chỉ có hai vợ chồng tôi. Và người trực tiếp chăm mẹ suốt đêm… là vợ tôi. Một người đàn bà hai mươi bảy tuổi. Từ Hà Nội vào Đà Nẵng làm dâu. Đường xá lạ. Phố phường lạ. Tiếng nói cũng lạ. Giọng Hà Nội vào miền Trung, nhiều khi người ta nghe không quen. Hỏi một câu, phải hỏi lại. Ngại lắm. Nhưng không dám than. Đêm đến, mẹ tôi khó thở. Bà dẫy dẫy trên giường. Mặt tái đi. Vợ tôi phải dậy. Đỡ mẹ ngồi lên. Lau người. Thay tã. Những việc mà không phải ai cũng đủ bình tĩnh để làm trong đêm khuya. Có những đêm, khoảng nửa khuya, tôi kiệt sức. Tôi ra hành lang bệnh viện ngủ. Trải tấm ni-lông xuống nền gạch. Nằm đó. Nghe tiếng bánh xe đẩy người cấp cứu chạy qua. Có lúc là tiếng xe đẩy người đã mất ra ngoài. Còn trong phòng, vợ tôi một mình với mẹ. Một cô gái Hà Nội, hai mươi bảy tuổi, ở một bệnh viện miền Trung, giữa đêm khuya, chăm một bà mẹ chồng đang đi những ngày cuối cùng của cuộc đời. Không khóc. Không gọi điện về Bắc kêu ca. Không than một lời. Sáng ra, chỉ nói rất nhẹ: “Đêm qua mẹ khó thở nhiều anh ạ.” Rồi mọi việc cũng qua. Mẹ tôi mất. Ai cũng trở về với cuộc sống của mình. Hai mươi năm rồi. ⸻ Đoạn kết Tôi kể lại chuyện này, không để đòi ai một lời cảm ơn. Cũng không để nhắc ai một món nợ. Tôi chỉ muốn, trong một đêm khuya như thế này, anh em nghe mà hiểu rằng: Có những hy sinh không ồn ào. Không đòi hỏi. Không cần ghi nhận. Nhưng nếu không có nó, mẹ đã không được chăm sóc trọn vẹn trong những ngày cuối đời. Đêm đã khuya rồi. Người già như tôi chỉ mong lòng mình được yên. Tôi xin dừng câu chuyện ở đây. ⸻ Câu chốt cuối cùng (đọc chậm, dừng lâu sau câu này) “Có những chữ hiếu, chỉ những ai từng thức trắng bên giường bệnh mới hiểu hết nghĩa của nó.”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét