Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Năm, 1 tháng 1, 2026
Cảnh đông người mua đất… nhiều khi chỉ là một vở diễn
TẬP 2
“Cảnh đông người mua đất… nhiều khi chỉ là một vở diễn”
Đêm nay,
ông lại ngồi đây… nói tiếp cho con cháu nghe một đoạn nữa.
Chuyện này, ông đã tận mắt thấy không chỉ một lần.
Mà là nhiều lần, suốt mấy chục năm trời.
Có những buổi sáng,
người ta rủ nhau đi xem đất.
Xe đậu kín cả con đường nhỏ.
Người đứng nói chuyện rôm rả.
Điện thoại reo liên tục.
Tiếng cười, tiếng chào, tiếng mặc cả… nghe rất thật.
Nhìn vào, ai cũng nghĩ:
“Chỗ này chắc ngon lắm.”
“Không mua bây giờ, mai hết phần.”
Nhưng con à…
ông nói thật,
đông người không có nghĩa là thật lòng mua.
Nhiều người trong đám đó…
không phải người mua.
Họ là người của bên bán.
Là người được nhờ tới cho đông.
Có người chỉ đứng đó cho đủ hình ảnh.
Có người giả vờ hỏi giá, giả vờ chốt cọc.
Tất cả chỉ để tạo một cảm giác rất nguy hiểm:
👉 ai cũng đang lao vào.
Mà khi con người ta thấy đám đông,
thì lý trí dễ ngủ quên lắm.
Ông từng thấy cảnh này rồi…
người thật việc thật, nước mắt thật.
Có người mang cả tiền dành dụm mấy chục năm.
Có người bán nhà cũ để “đổi đời”.
Có người vay mượn, cắm sổ, chỉ vì sợ chậm.
Đến khi cơn sốt qua đi…
chỗ đất ấy vắng như chùa chiều.
Cỏ mọc cao hơn đầu gối.
Không ai hỏi.
Không ai mua.
Lúc đó mới hiểu:
hôm đông người kia… chỉ là một buổi diễn.
Con ơi,
đời người không thiếu cơ hội,
chỉ thiếu sự tỉnh táo.
Người khôn không nhìn vào đám đông.
Người khôn nhìn vào giá trị thật.
Nếu một miếng đất tốt thật,
nó không cần ồn ào.
Không cần hò hét.
Không cần thúc ép.
Còn thứ phải tạo cảnh náo nhiệt…
thì thường là thứ đang cần người gánh hộ.
Ông nói ra không phải để con sợ.
Mà để con biết dừng lại đúng lúc.
Gặp cảnh đông người,
con hãy tự nhủ một câu trong lòng:
“Để coi đã…
việc gì phải vội.”
Chỉ cần chậm lại một nhịp thôi,
con có thể tránh được một cái bẫy
mà người khác mất cả đời mới hiểu ra.
Đêm khuya rồi…
ông nói tới đây thôi.
Mong con cháu nghe,
rồi nhớ lấy,
để sau này khỏi phải thở dài như nhiều người ông từng gặp.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét