Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2026
Chuyện đêm khuya: Nhà bỏ hoang cũng biết buồn – và tự hư đi
Chuyện đêm khuya: Nhà bỏ hoang cũng biết buồn – và tự hư đi
Đêm khuya rồi…
Các cháu ngồi lại đây, ông kể cho nghe một chuyện tưởng như nhỏ,
nhưng nhiều nhà đã phải trả giá rất lớn.
Người ta thường nghĩ:
“Có nhà rồi, khóa cửa lại, để đó, khi nào cần thì về ở.”
Nhưng các cháu ạ…
nhà không có người ở, dù không ai đập phá, không ai trộm cắp, vẫn hư rất nhanh.
Không phải do xui rủi.
Mà là do nhà cũng cần được sống.
Ông già rồi, ông nghiệm ra thế này:
Một căn nhà không chỉ là gạch, là xi măng.
Nó là một không gian có sự sống của con người.
Ngày còn người ở,
cửa được mở ra đóng vào,
có hơi thở, có tiếng chân đi lại,
có ánh đèn bật lên mỗi tối,
có nước được xả, có bếp nấu, có ấm trà bốc khói.
Tất cả những thứ đó…
giữ cho căn nhà được cân bằng.
Khi không còn ai ở,
cửa đóng kín suốt ngày,
không khí tù lại, ẩm dâng lên lúc nào không hay.
Tường bắt đầu loang, trần bắt đầu ố,
gỗ cong vênh, mùi mốc len lỏi vào từng góc nhỏ.
Ông từng thấy nhiều căn nhà xây rất chắc,
chỉ bỏ trống vài tháng
là đã xuống sắc còn nhanh hơn người già yếu.
Nước cũng vậy các cháu ạ.
Khi có người ở, nước chảy mỗi ngày, cặn trôi đi.
Khi bỏ nhà, nước nằm im trong ống,
xi phông khô, mùi bốc ngược lên,
gioăng cao su nứt, kim loại rỉ dần.
Đến lúc quay lại ở,
chưa kịp vui mừng
đã phải sửa từ cái nhỏ đến cái lớn.
Điện cũng không khác.
Nhiều người tưởng đồ không dùng thì bền.
Sai rồi…
Ổ cắm lâu ngày bị oxy hóa,
máy móc không chạy thì dầu lắng, gioăng khô.
Bật lại một cái,
hỏng đột ngột, chập cháy, có khi nguy hiểm cả tính mạng.
Rồi đến chuột, gián, mối, kiến…
Nhà không người
là lãnh thổ của chúng.
Chúng gặm dây điện,
làm tổ trong trần,
ăn gỗ lúc nào không ai hay biết.
Đến khi phát hiện,
thì cái hại đã ăn sâu rồi.
Ông nói thật với các cháu:
nhà bỏ hoang không hư vì một cú đánh mạnh,
mà hư vì hàng trăm vết thương nhỏ
không ai chữa.
Một vết nứt nhỏ không trám,
một chỗ dột không sửa,
một cánh cửa kẹt không chỉnh…
lâu ngày thành chuyện lớn.
Vậy nên ông dặn thế này.
Nếu có nhà mà chưa ở,
đừng để nó “chết”.
Không ở thì cho người lui tới.
Mỗi tháng mở cửa vài lần,
bật đèn, mở cửa sổ cho nhà thở,
xả nước cho ống không khô,
đi lại vài vòng cũng đủ.
Nếu có thể,
cho người thân ở tạm,
hoặc cho thuê rẻ cũng được.
Có người ở là cách giữ nhà rẻ nhất.
Đừng cắt điện nước sạch trơn rồi bỏ đó.
An toàn thì phải an toàn,
nhưng đừng “đóng băng” cả căn nhà.
Thiết bị cũng phải cho chạy định kỳ.
Nhà sạch từ đầu thì xuống cấp chậm.
Chống ẩm, chống mối phải làm sớm,
đừng đợi thấy rồi mới xử.
Hãy coi căn nhà như cái thân mình.
Không vận động thì yếu,
không chăm sóc thì bệnh.
Ông già rồi, ông nói chậm thôi,
nhưng ông mong các cháu nhớ một điều:
Con người chính là “bộ phận bảo trì sống” của ngôi nhà.
Không có người,
nhà cũng buồn,
mà buồn thì… tự hư đi.
Thôi, khuya rồi…
nghe đến đây, các cháu nhớ về căn nhà của mình nhé.
Giữ nhà cho tốt,
là giữ của,
mà cũng là giữ phúc cho con cháu sau này.Cảm ơn quý vị đã theo dõi và ủng hộ!
Nguồn nhạc:
Long Road Ahead của Kevin MacLeod được cấp
phép theo giấy phép Ghi công Creative Commons
4.0. https://creativecommon...
Nguồn: http://incompetech.com...
Nghệ sĩ: http://incompetech.com/ #chuyendemkhuya #tamsu #nguoilinhgia #cuuchienbinh
#chuyendidoinhguoi #tamlongnguoi #vietnamsaigon
#chuyencuocdoi #loichiatay #giadinhviet #yeuthuong
#phimnganghe #chuyenviet #doisong
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét