Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Tư, 7 tháng 1, 2026
Phần 5 : SAU CHUYẾN BAY – NGƯỜI LÍNH VÀ NHỮNG GIẤC MƠ TRÊN ĐẤT
Phần 5 : SAU CHUYẾN BAY – NGƯỜI LÍNH VÀ NHỮNG GIẤC MƠ TRÊN ĐẤT
⸻
Máy bay hạ cánh xuống Nội Bài một buổi chiều cuối năm.
Gió lạnh thổi, mùi phù sa từ sông Hồng phả lên,
tôi biết mình đã về lại với đất mẹ.
Cả chuyến đi sang Ấn Độ, người ta hỏi tôi học được gì.
Tôi chỉ cười, nói gọn lỏn:
“Tôi học được cách nhìn đất bằng tấm lòng.”
⸻
🌱 Đất – giấc mơ và nỗi đau
Sau chuyến đi ấy, tôi được mời tham gia Ban soạn thảo Luật Đất đai năm 2003.
Nghe thì oai, nhưng với tôi, đó là cơ hội để nói thay tiếng nói của người nông dân không có ruộng.
Tôi nhớ những năm đầu sau khi rời quân ngũ —
tôi, một thương binh mất hơn 80% sức khỏe,
không nhà, không ruộng, không chỗ đứng.
Tôi từng phải đi xin đất bỏ hoang ở Mễ Trì để trồng cây,
để sống bằng chính đôi tay mình.
Ngày đó, tôi đã viết đơn, gửi khắp nơi.
Và rồi Thủ tướng Phan Văn Khải, sau đó là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng,
đã ký cho tôi quyền sử dụng 4.000 mét vuông đất ở Mễ Trì.
Tôi đã bật khóc.
Không phải vì miếng đất,
mà vì niềm tin rằng người nghèo vẫn còn được Nhà nước lắng nghe.
⸻
💬 Tiếng nói của người từng “bán cất”
Trong các cuộc họp, tôi hay đùa:
“Tôi không học cao, chỉ có cái nghề bán cất.”
Cả phòng cười ầm lên,
nhưng sau đó, ai cũng lắng nghe khi tôi nói:
“Đất không chỉ để đo bằng mét, mà để đo bằng mồ hôi.
Ai bỏ đất hoang thì phải cho người biết trồng trọt được làm,
vì đất mà chết thì người cũng khổ.”
Mấy ông chuyên gia gật gù,
ông thư ký còn ghi riêng câu đó vào biên bản.
Tôi thì chỉ mỉm cười,
vì tôi biết – những lời thật thà từ ruột gan mới chạm được lòng người.
⸻
🏠 Mễ Trì – nơi cất mầm sống
Tôi trở lại Mễ Trì – vùng đất ngày ấy còn hoang hóa, đầy sỏi đá.
Tôi dựng một căn lều nhỏ,
mang mấy chậu xương rồng từ Thanh Xuân về trồng.
Cái giống cây gai góc ấy giống tôi –
sống được ở chỗ khô cằn, mà vẫn có hoa.
Dần dần, chỗ đất hoang ấy biến thành một khu vườn rực rỡ,
người ta gọi tôi là “ông vua xương rồng”,
báo chí, truyền hình đến làm phóng sự.
VTV3 đặt tên cho bộ phim về tôi là “Khát Vọng Sống”.
Tôi ngồi xem, vừa cười vừa rưng rưng.
Từ bãi cất Cổ Nhuế đến trường quay VTV,
đúng là một quãng đời kỳ lạ.
⸻
🌍 Giấc mơ giản dị của người lính
Tôi từng đứng giữa sa mạc Ấn Độ,
từng ngồi họp với bộ trưởng,
nhưng thật lòng, giấc mơ của tôi chỉ đơn giản:
Có một mảnh đất để cắm dùi,
Có một khu vườn để trồng cây,
Và có vài đứa trẻ chịu nghe mình kể chuyện.
Tôi không muốn làm tỷ phú,
chỉ muốn là người trồng xương rồng biết ơn cuộc đời.
Thế hệ trẻ bây giờ bận bịu với vàng, với bất động sản, với cổ phiếu,
nhưng tôi muốn nhắn với các con, các cháu:
“Đất quý nhất không phải là đất ở thành phố,
mà là mảnh đất trong lòng người – nơi vẫn còn tình thương và lòng tin.”
⸻
🎙️ Kết phần 5
Tôi ngồi bên hiên nhà,
tay cầm chén trà, nhìn mấy cây xương rồng nở hoa.
Nước cất, đất cằn, và cả đời người lính –
đều có một điểm chung:
Càng chịu khó chịu khổ, càng sinh ra sức sống.
Câu chuyện của tôi chưa hết.
Sau khi đất đã có, cây đã nở,
cuộc đời lại mở ra một chặng mới –
chặng của tình người, của công lý, và của niềm tin không gục ngã.
⸻
🌵 (Hết phần 5 – sẽ tiếp nối trong Phần 6: “Người bạn, căn nhà và món nợ niềm tin”)
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét