Thứ Tư, 7 tháng 1, 2026

Phần 7 – Gốc Rễ và Lời Nhắn Gửi Cho Chính Phủ

Phần 7 – Gốc Rễ và Lời Nhắn Gửi Cho Chính Phủ Tôi muốn nhắc lại một chút về gốc gác của gia đình mình. Ba tôi – người miền Nam thì gọi là “ba”, còn người Bắc gọi “bố” – là một người nông dân chân đất, lớn lên giữa thời loạn, và sớm bước vào con đường cách mạng. Ông đi theo kháng chiến, chống Pháp, chống Mỹ, rồi cuối cùng, vì nhiệm vụ, ông rời bỏ cả vợ, cả con, để theo quân đội. Ba tôi từng nói với tôi một câu mà đến bây giờ, tôi vẫn nhớ như khắc trên đá: “Con à, khó khăn cỡ nào cũng không được phạm pháp. Đã vi phạm pháp luật là phải đi tù. Mà đã đi tù là không còn mặt mũi nhìn ai nữa.” Ba tôi từng ở trong trại thu dung của quân đội – nơi mà người ta xử lý nghiêm minh những ai sai phạm. Ông hiểu thế nào là pháp luật thật sự có răng có móng, và ông dạy lại cho tôi điều đó. Vì thế, suốt đời tôi, dù khổ đến mấy, tôi cũng không làm điều trái luật. Tôi chỉ tin vào một điều: sống đúng – rồi đất trời sẽ thương. Rồi đến lượt tôi. 17 tuổi tôi nhập ngũ. 20 tuổi, tôi đã ngã xuống chiến trường, mang thương tật suốt đời, mất 81% sức khỏe. Khi ra quân, thân thể không lành, việc làm không có, đất không có, nhà không có. Pháp luật ghi rõ: “Thương binh phải được cấp đất, cấp nhà.” Thế mà đến nay, gần 70 tuổi rồi, tôi vẫn chưa có nổi một tờ sổ đỏ trong tay. Cả cha, cả con – hai thế hệ đi chiến đấu bảo vệ đất nước – mà rốt cuộc, một tấc đất hợp pháp cũng không có để gọi là của mình. Tôi nhìn khắp đất nước mà đau. Đi từ Bắc chí Nam, đâu đâu cũng thấy đất bỏ hoang – những bãi đất vàng giữa lòng đô thị, cỏ mọc cao bằng người. Rồi lại thấy những khu “dự án” hoành tráng: hàng trăm, hàng ngàn hecta, xây xong để… thổi giá, làm tiền. Những căn nhà tiền tỉ, biệt thự, resort mọc lên như nấm – nhưng hỏi ra thì giấy tờ không minh bạch, quy hoạch chồng chéo, thủ tục thiếu hợp pháp. Tiền từ đâu mà ra? Tôi nói thẳng – đồng tiền bán những căn nhà đó, Nhà nước không thu nổi! Bởi những kẻ đứng sau “dự án” ấy, họ không phải người làm thật, mà là những người lợi dụng kẽ hở pháp luật, liên kết với nhau – đen có, đỏ có – để chiếm đất, chia chác. Giờ đây, hậu quả hiện ra: Khắp nơi dân khiếu kiện, người biểu tình mặc áo đỏ, giăng khẩu hiệu đòi đất, đòi quyền. Dân bất an, xã hội rối loạn – đó là kết quả của việc để cho đất đai lọt vào tay kẻ gian. Mà những kẻ gian ấy – trớ trêu thay – vẫn được gọi là “nhà đầu tư”, là “tỷ phú”, còn người dân thật, người có công, thì lại thành kẻ “lấn chiếm”. Tôi nói điều này không phải để than thân, mà để góp ý với Chính phủ: Nếu đất nước muốn vững, thì đất phải về tay người thật – người cày, người làm, người giữ. Còn nếu đất nằm trong tay kẻ chỉ biết bán, thì đất nước sớm muộn cũng bị bán theo.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét