Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Hai, 12 tháng 1, 2026
Chuyện đêm khuya: Khi cha mẹ không còn “cho được”
Chuyện đêm khuya: Khi cha mẹ không còn “cho được”
Đêm đã khuya…
Ông ngồi một mình, chậm rãi kể cho các con, các cháu nghe một câu chuyện rất thật.
Không phải để trách ai.
Mà để những bậc cha mẹ… kịp chuẩn bị cho tuổi già của mình.
Ngày xưa, có một bà tên là bà Liên.
Năm nay bà đã ngoài sáu mươi.
Cả đời đứng trên bục giảng, phấn trắng bảng đen, sống đạm bạc, hiền lành.
Khi về hưu, bà sống một mình trong căn nhà cũ.
Tài sản lớn nhất của bà không phải nhà cửa,
mà là khoản lương hưu đều đặn mỗi tháng –
thành quả của cả đời làm lụng.
Bà có hai người con.
Con trai đã ngoài bốn mươi, có việc làm ổn định, nhưng chi tiêu nhiều.
Con gái lấy chồng, ở nhà chăm con nhỏ, kinh tế lúc nào cũng thiếu trước hụt sau.
Thấy con khó, lòng mẹ không yên.
Từ đồng lương hưu lẽ ra để dưỡng già,
bà chia đều cho hai bên:
tiền học cho cháu, tiền nhà, tiền sinh hoạt.
Bản thân bà sống rất tiết kiệm.
Ăn dè, mặc bớt.
Cuối tuần, con cháu về, bà lại loay hoay nấu đủ món,
thức ăn thừa gói ghém cẩn thận cho con mang về.
Trong lòng bà nghĩ đơn giản lắm:
“Mình còn cho được, là mình còn giữ được con.”
Cho đến một buổi sáng…
bà đi chợ, trượt chân giữa đường.
Gãy chân nặng.
Phải nhập viện dài ngày.
Nằm trên giường bệnh, bà gọi cho các con.
Con gái đến… nhưng chỉ khi xong việc nhà.
Con trai ghé qua… rồi lại vội vã đi.
Cả hai đều bận.
Không ai ở lại lâu.
Người chăm sóc bà mỗi ngày…
là người giúp việc bà thuê bằng chính tiền lương hưu của mình.
Rồi chi phí điều trị tăng.
Phẫu thuật, thuốc men.
Các con bắt đầu tỏ ra khó chịu khi nhắc đến tiền.
Bà yếu dần.
Không còn đủ sức nấu nướng.
Không trông cháu được nữa.
Và quan trọng nhất…
👉 Không còn chu cấp như trước.
Từ đó, những cuộc gọi thưa dần.
Những lời hỏi thăm cũng ít đi.
Chỉ có một thứ… vẫn đều.
Những cuộc liên lạc đúng kỳ nhận tiền.
Giọng nói quen thuộc.
Câu hỏi quen thuộc.
Một đêm, bà Liên nằm nhìn trần nhà rất lâu.
Lần đầu tiên trong đời, bà nghĩ cho mình.
Và bà quyết định…
dừng lại.
Bà không nuôi con bằng tiền dưỡng già nữa.
Số tiền ấy, bà dùng để thuê người chăm sóc,
lo cho sức khỏe,
giữ cho mình một tuổi già chủ động.
Con gái gọi điện trách mẹ ích kỷ.
Rồi… im lặng.
Con trai đề nghị bán nhà,
giao tiền cho con giữ,
rồi về sống chung cho “tiện chăm sóc”.
Bà từ chối.
Cuộc nói chuyện kết thúc trong lạnh nhạt.
Giờ đây, bà Liên sống cùng người giúp việc.
Sinh hoạt ổn định.
Không phụ thuộc ai.
Và bà dự định sau này, nếu yếu hơn,
sẽ vào viện dưỡng lão…
👉 Dùng chính tiền của mình để mua sự an toàn và bình yên.
Câu chuyện của bà Liên
không phải để trách con cái.
Mà để nhắc những người làm cha, làm mẹ
một điều rất đau… nhưng rất thật:
Lương hưu là để dưỡng già,
không phải để giữ tình thân.
Tiền có thể mua sự có mặt.
Nhưng không mua được lòng hiếu thảo.
Khi yêu thương bị trộn lẫn với tiền bạc,
đến lúc không còn cho được nữa…
👉 Người tổn thương sâu nhất
thường vẫn là cha mẹ.
Ông kể đến đây thôi.
Đêm đã khuya rồi…
Ai nghe được, xin giữ lại trong lòng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét