Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Năm, 1 tháng 1, 2026
“Người ta không bán cơ hội đâu… người ta bán lối thoát”
TẬP 5
“Người ta không bán cơ hội đâu… người ta bán lối thoát”
Khuya rồi…
ông lại nói thêm vài lời nữa cho con cháu nghe.
Có một câu,
ông nghe suốt mấy chục năm nay,
nghe hoài không hết:
“Đây là cơ hội hiếm lắm.”
“Không mua bây giờ là mất.”
“Vài hôm nữa giá khác liền.”
Nghe thì hấp dẫn.
Nghe thì thấy mình như người được chọn.
Nhưng con à…
ông nói thật,
cơ hội thật không bao giờ đi rao.
Cơ hội thật thường đến rất lặng.
Không ồn ào.
Không hối thúc.
Không cần ai thúc ép.
Còn cái người ta mang ra rao khắp nơi,
nói như sợ con bỏ lỡ…
đa phần không phải cơ hội.
Mà là… lối thoát.
Thoát cho ai?
Thoát cho người mua trước.
Thoát cho người đang kẹt hàng.
Thoát cho người đã trót ôm nhiều quá.
Họ cần có người bước vào thay chỗ họ.
Nên họ mới nói ngọt.
Nói hay.
Nói khéo.
Nói cho con tin rằng mình đang may mắn.
Ông đã thấy nhiều cảnh như vậy rồi.
Có người bán nhà cũ,
gom hết tiền,
vì tin rằng “lần này chắc ăn”.
Có người vay mượn thêm,
nghĩ rằng vài tháng là sang tay.
Nhưng rồi…
thị trường đứng lại.
Người rao trước đó thì biến mất.
Số điện thoại không liên lạc được.
Lời hứa ngày xưa cũng trôi theo gió.
Chỉ còn lại người mua,
ôm một mảnh đất,
và một nỗi lo dài theo năm tháng.
Con à…
nếu một thứ thật sự tốt,
người ta giữ cho người thân trước.
Giữ cho bạn bè ruột thịt.
Chứ không cần rao cho người lạ.
Cái gì càng được quảng cáo là “cơ hội cuối cùng”,
thì càng nên dè chừng.
Ông không nói tất cả đều xấu.
Nhưng ông muốn con hiểu một điều:
👉 Người bán luôn có lý do để bán.
👉 Người mua phải tự hỏi: lý do đó là gì?
Nếu họ đang lời,
sao họ lại vội?
Nếu thật sự sáng,
sao họ không giữ?
Những câu hỏi đó,
không ai trả lời thay con được.
Đêm khuya rồi…
ông chỉ mong con cháu nghe xong,
biết giữ mình lại một nhịp.
Đừng vội tin lời ngon.
Đừng vì sợ mất cơ hội
mà bước vào cái bẫy của người khác.
Có những lúc,
không mua gì cả…
lại là quyết định khôn ngoan nhất.
Ông nói tới đây thôi.
Nói nữa sợ con buồn.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét