Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2026
Tôi nghĩ kiến đang giẫm đạp nhau để sống sót
Tôi nghĩ kiến đang giẫm đạp nhau để sống sót…
Có những câu chuyện…
rất nhỏ thôi.
Nhỏ đến mức…
nếu không đủ tĩnh lặng,
ta sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy.
Trong căn phòng yên ắng,
tôi bắt gặp một chai nước 5 lít
để quên suốt đêm.
Bên trong…
là hàng chục con kiến
rơi xuống làn nước trong veo.
Chúng vùng vẫy.
Chới với.
Từng con một…
như đang giành giật sự sống.
Tôi nhìn và nghĩ:
chắc chúng đang dẫm đạp lên nhau.
Con này leo lên lưng con kia
để thoát chết.
Bản năng sinh tồn mà thôi.
Tôi quay đi.
Tôi chọn…
không can thiệp.
“Hai tiếng sau, tôi quay lại…”
Hai tiếng sau… tôi sững sờ
Hai tiếng sau…
Một cảm giác khó gọi tên
khiến tôi quay lại
nhìn vào trong chai.
Và tôi…
sững sờ.
Những con kiến
vẫn còn sống.
Không phải vì may mắn.
Không phải vì con mạnh thắng con yếu.
Chúng đã tạo thành
một “hòn đảo sống”.
Vài con nằm dưới nước
làm điểm tựa.
Những con khác đứng lên trên.
Khô ráo hơn.
Được thở.
Một kim tự tháp bé nhỏ…
lay động
giữa làn nước.
Tôi quay lại…
và không tin vào mắt mình.
Những sinh vật nhỏ bé
đã dạy tôi một bài học lớn.
“Nhưng điều đáng kinh ngạc vẫn chưa dừng lại…”
Không con nào bỏ con nào lại phía sau
Tôi nín thở quan sát.
Những con ở dưới nước
không bị bỏ rơi.
Chúng được thay phiên.
Khi mệt…
chúng được kéo lên.
Khi khỏe hơn…
những con phía trên
tự nguyện lặn xuống.
Không chen lấn.
Không xô đẩy.
Không con nào
tìm cách thoát thân trước.
Như thể cả bầy
đã âm thầm hứa với nhau:
Không ai
bị bỏ lại phía sau.
“Rồi tôi quyết định giúp…”
Chúng không tranh giành.
Không bỏ rơi.
Không ai tìm cách sống một mình.
Còn chúng ta thì sao?
Khoảnh khắc khiến tôi nhớ cả đời
Tôi tìm một chiếc thìa nhỏ.
Nhẹ nhàng
luồn vào cổ chai.
Từng con kiến
lần lượt trèo lên.
Bình tĩnh.
Không hoảng loạn.
Không tranh giành.
Cho đến khi…
Một con kiến yếu sức
trượt chân.
Rơi trở lại nước.
Chỉ còn cách miệng chai
vài phân.
Con kiến áp chót…
gần như đã thoát.
Bỗng quay đầu.
Tụt xuống.
Như thể nói:
“Tôi sẽ không bỏ cậu lại đâu.”
Khi đã gần thoát…
nó quay đầu lại.
Có những sự tử tế
khiến ta không thể quên
“Nhưng nó không thể kéo bạn mình lên…”
Tôi đã xấu hổ vì con người
Nó không đủ mạnh
để kéo bạn mình lên.
Tôi đưa thìa lại gần.
Và cả hai…
được cứu.
Khoảnh khắc ấy…
tôi lặng người.
Không sách vở.
Không phim ảnh.
Chỉ là…
một con kiến.
Và tôi thấy mình
xấu hổ.
Xấu hổ vì con người.
Vì sự thờ ơ.
Vì những lần ta quay lưng
để giữ phần mình an toàn.
Nếu loài kiến còn biết hy sinh
vì nhau đến thế…
Thì con người…
đã sống đúng chưa?
Không phải vì kiến quá cao thượng.
Mà vì con người
đã quá quen với việc quay lưng.
Nếu chưa biết sống sao cho đúng…
Chúng ta xây tường ngăn cách.
Thay vì dựng
những cây cầu sống.
Nếu sinh vật nhỏ bé như kiến
còn biết đoàn kết,
biết quay lại vì nhau…
Thì tại sao con người
lại thường bỏ rơi
đồng loại?
Và nếu ai đó
chưa biết
sống sao cho đúng…
hãy học
từ loài kiến.
Nếu loài kiến còn biết quay lại vì nhau…
thì con người
đã sống đúng chưa
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét