Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Ba, 18 tháng 8, 2026
26 NĂM SAU NGÀY LY HÔN: Tôi trở về và mở lại câu chuyện chưa bao giờ kể
26 NĂM SAU NGÀY LY HÔN: Tôi trở về và mở lại câu chuyện chưa bao giờ kể
Những lời thú nhận sau ngày ly hôn
Sau những chuyện xảy ra, có một thời gian vợ chồng tôi lại làm lành với nhau.
Mặc dù trên giấy tờ, chúng tôi đã là những người đã ly hôn, nhưng cuộc sống thực tế lúc đó chưa thể tách ra ngay lập tức.
Trong một lần hai vợ chồng nói chuyện với nhau, tôi quyết định nói hết những gì mình đã biết.
Tôi kể cho vợ tôi nghe những lần tôi theo dõi.
Tôi kể chuyện tôi đã nhìn thấy vợ đi với Tuấn.
Tôi kể chuyện tôi đã theo dõi chiếc xe tải chạy về hướng Quốc lộ 5.
Tôi kể những điều tôi đã nhìn thấy, những gì tôi đã nghi ngờ và những gì tôi đã cố gắng tìm hiểu.
Rồi tôi hỏi thẳng vợ tôi về những chuyện đó.
Có những câu hỏi rất khó nói thành lời.
Tôi hỏi:
“Thế em vào nhà nghỉ với nó thì thế nào?”
Vợ tôi cười.
Rồi nói một câu rất bình thản:
“Thì nó cũng làm như anh làm chứ sao.”
Tôi nghe xong thì im lặng.
Tôi không biết phải nói gì nữa.
Tôi chỉ cười.
Nhưng bên trong lòng tôi đau.
Có những câu nói người ta chỉ nói ra trong vài giây, nhưng người nghe có thể phải mang theo nó cả đời.
Tôi đã nói với vợ:
“Em cứ nói hết ra đi. Em cứ nói hết cho anh biết, để anh biết mà tha thứ cho em.”
Có lẽ lúc đó tôi nghĩ rằng nếu mình biết hết sự thật thì mọi chuyện sẽ rõ ràng.
Nếu biết hết thì có thể khép lại.
Nếu nghe hết thì có thể tha thứ.
Nhưng thực tế lại hoàn toàn khác.
Vợ tôi càng kể, tôi càng đau.
Càng biết nhiều, trong đầu tôi càng xuất hiện nhiều hình ảnh mà tôi không muốn nghĩ đến.
Tôi càng cố quên thì những hình ảnh ấy lại càng hiện lên.
Có những điều nghe xong không thể nào xóa khỏi trí nhớ.
Tôi nhận ra rằng đôi khi sự thật không làm cho người ta nhẹ lòng ngay lập tức.
Có những sự thật khiến người ta đau hơn rất nhiều.
Và điều đặc biệt là tất cả những chuyện này xảy ra vào đúng thời điểm mà chúng tôi đã ly hôn.
Tôi xin nhắc lại điều đó để câu chuyện không bị nhầm lẫn về thời gian.
Hai vợ chồng tôi ly hôn vào những ngày giáp Tết năm 2002.
Chúng tôi cầm quyết định ly hôn trong tay.
Trên giấy tờ, cuộc hôn nhân đã kết thúc.
Nhưng cuộc sống thực tế không thể chấm dứt ngay trong một ngày.
Tôi vẫn còn ở gần căn nhà cũ.
Vẫn còn những sinh hoạt chung.
Vẫn còn những điều phải giải quyết.
Và trong khoảng thời gian sau ly hôn ấy, tôi vẫn phải chứng kiến, phải nghe và phải tự mình kiểm chứng nhiều chuyện.
Tôi chưa thể bước ngay sang một cuộc đời khác.
Phải đến khoảng năm 2004, tôi mới quen người vợ hiện nay.
Và phải đến khoảng năm 2005–2006, tôi mới lập gia đình lần nữa.
Như vậy, giữa ngày ly hôn năm 2002 và cuộc hôn nhân sau này vẫn có một khoảng thời gian khá dài.
Khoảng một, hai năm đầu sau ly hôn, tôi vẫn còn ở tại căn nhà cũ, tại chính nơi mà trước đó gia đình tôi đã từng sống.
Đó là một giai đoạn rất đặc biệt.
Tôi đã là người chồng cũ trên giấy tờ.
Nhưng những ràng buộc của cuộc sống, con cái, nhà cửa và sinh hoạt hàng ngày vẫn còn đó.
Tôi phải tự mình tìm cách hiểu xem những gì đã xảy ra.
Tôi phải sống cùng những ký ức mà mình vừa biết được.
Và cũng chính trong khoảng thời gian ấy, có rất nhiều chuyện tiếp tục xảy ra mà đến hôm nay tôi vẫn nhớ.
Có những chuyện tôi đã tận mắt nhìn thấy.
Có những chuyện tôi nghe trực tiếp từ người trong cuộc.
Có những chuyện tôi chỉ có thể đặt câu hỏi vì không còn đủ bằng chứng để khẳng định.
Nhưng tất cả đã tạo thành một quãng đời mà tôi không thể quên.
Hai mươi sáu năm sau, khi trở về căn nhà cũ, nhìn lại những căn phòng, chiếc két dưới gầm cầu thang, những giấy tờ cũ và những dấu vết còn sót lại, tôi mới nhận ra:
Cuộc ly hôn năm 2002 không phải là một dấu chấm hết ngay lập tức.
Nó giống như một cánh cửa mở ra một giai đoạn khác của cuộc đời tôi.
Tôi bước ra khỏi cuộc hôn nhân.
Nhưng phải mất thêm nhiều năm tôi mới thực sự bước ra khỏi những ký ức của cuộc hôn nhân ấy.
Và câu chuyện tôi đang kể bây giờ chính là câu chuyện của khoảng thời gian đó.
Những ngày trước ly hôn. Những ngày giáp Tết năm 2002. Và những năm sau ly hôn, khi hai con người đã có quyết định của Tòa trong tay nhưng cuộc sống vẫn còn rất nhiều điều chưa thể kết thúc
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét