Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Ba, 18 tháng 8, 2026
Cuộc rượt đuổi trên Quốc lộ 5 và chiếc két dưới gầm cầu thang
Cuộc rượt đuổi trên Quốc lộ 5 và chiếc két dưới gầm cầu thang
Sau khi những bảng kê điện thoại cho tôi thấy có rất nhiều cuộc gọi giữa vợ tôi và anh Tuấn, tôi bắt đầu theo dõi anh Tuấn.
Anh Tuấn khi đó có một chiếc xe tải nhỏ, loại khoảng năm tạ. Phía sau xe anh làm một cái mui để chở hàng.
Tôi thường đứng quan sát ngay gần cửa nhà anh.
Mỗi khi thấy anh Tuấn bắt đầu lấy xe đi, tôi lại đi xe máy phía sau để theo dõi.
Có một lần, tôi nhìn thấy anh Tuấn đón vợ tôi lên xe.
Chiếc xe bắt đầu chạy.
Tôi lập tức đi theo.
Xe chạy về hướng cầu Chương Dương, rồi đi qua Quốc lộ 5, theo hướng Hải Phòng.
Tôi cố đuổi theo bằng xe máy.
Nhưng chiếc xe tải chạy quá nhanh.
Tôi không thể theo kịp.
Cuộc rượt đuổi ấy cuối cùng bất thành.
Tôi phải quay về.
Sau khi vợ trở về nhà, tôi hỏi:
“Em đi theo thằng Tuấn làm gì?”
Vợ tôi giải thích rằng Tuấn rủ đi chơi, đồng thời rủ đi theo để học cách đi trả hàng.
Thời đó Tuấn làm công việc nhập bia rồi đi giao bia cho các cửa hàng dọc Quốc lộ 5, tuyến đường đi Hải Phòng.
Tôi chỉ hỏi như vậy.
Tôi không làm ầm lên.
Nhưng trong lòng tôi đã bắt đầu có thêm một dấu hỏi.
Tôi biết rằng vợ tôi đã có những lần đi rất xa cùng anh Tuấn.
Sau đó lại xảy ra một chuyện khác.
Anh Tuấn vay vợ tôi 50 triệu đồng.
Lý do anh ta nói là bị công an bắt và cần tiền để nộp phạt, giải quyết việc.
Tôi biết chuyện đó và bắt đầu gây áp lực, hỏi vợ tôi về khoản tiền này.
Sau đó, anh Tuấn đã phải trả lại 50 triệu đồng cho vợ tôi.
Anh ta đi lên nhà, gọi em vợ tôi ra và đưa tiền cho em vợ tôi để trả lại cho vợ tôi.
Đối với tôi lúc ấy, những chuyện liên tiếp xảy ra khiến sự nghi ngờ ngày càng lớn.
Tôi không còn chỉ nhìn vào những cuộc điện thoại nữa.
Tôi bắt đầu nhìn vào những chuyến đi.
Những khoản tiền.
Những cuộc gặp.
Và những mối quan hệ xung quanh vợ mình.
Rồi giữa vợ chồng tôi xảy ra những xung đột rất lớn.
Có một lần tôi mua một chiếc két để cất giấy tờ và tiền bạc trong nhà.
Tôi nghĩ đơn giản rằng những giấy tờ quan trọng phải được bảo quản cẩn thận.
Nhưng trong một lần xảy ra xung đột, lúc tôi đi vắng, vợ tôi lấy một chiếc búa tạ đập tan chiếc két.
Sau này nghĩ lại tôi mới thấy một điều rất lạ:
Cái két lúc đó hoàn toàn không có gì bên trong.
Những giấy tờ tôi cần giữ lại không nằm trong két.
Tôi để ở bên ngoài.
Vì vậy, chiếc két bị đập tan nhưng thực tế không mất đi thứ gì.
Nhưng hành động ấy càng làm cho mâu thuẫn vợ chồng trở nên căng thẳng.
Chỉ vài ngày sau, tôi mua một chiếc két khác.
Lần này tôi mua một chiếc két rất lớn.
Chiếc két cao gần ngang ngực tôi.
Tôi đưa những giấy tờ quan trọng vào đó và khóa lại.
Tôi không thể ngờ rằng chiếc két ấy lại trở thành một vật chứng của ký ức kéo dài suốt gần 26 năm.
Hôm qua, khi tôi trở về căn nhà cũ, tôi vẫn nhìn thấy nó.
Nó vẫn nằm im ở dưới gầm cầu thang.
Gần 26 năm đã trôi qua.
Nhưng chiếc két vẫn còn đó.
Điều đặc biệt là tôi vẫn còn chìa khóa.
Chỉ có mật khẩu thì tôi đã quên.
Tôi tin rằng nếu có thời gian, tôi sẽ tìm cách mở được nó.
Bởi trong chiếc két ấy, tôi vẫn nhớ có khoảng sáu tháng bảng kê cuộc gọi do bưu điện cung cấp.
Đó là những bảng kê của đúng thời gian mà tôi đã theo dõi những cuộc gọi giữa vợ tôi và anh Tuấn.
Ngày ấy tôi đã cẩn thận giữ lại.
Tôi không vứt đi.
Tôi cũng không nghĩ rằng 26 năm sau mình vẫn còn quay trở lại căn nhà này và nhìn thấy chiếc két nằm nguyên dưới gầm cầu thang.
Nhìn nó hôm qua, tôi có một cảm giác rất khó tả.
Có những thứ tưởng như đã bị thời gian chôn vùi.
Nhưng thực ra nó vẫn nằm đó.
Im lặng.
Chờ đến một ngày người ta mở ra.
Tôi không biết bên trong những tập giấy ấy còn giữ được nguyên vẹn đến mức nào.
Tôi cũng chưa biết mình sẽ đọc lại những gì sau từng ấy năm.
Nhưng tôi biết chắc một điều:
Tôi đã từng giữ lại những bảng kê ấy.
Và nếu tôi mở được chiếc két, có thể những trang giấy của 26 năm trước sẽ lại hiện ra.
Những ngày tháng.
Những giờ gọi.
Những số điện thoại.
Những dấu vết mà ngày ấy tôi đã cẩn thận ghi nhớ.
Câu chuyện của tôi vì thế vẫn chưa kết thúc ở ngày tôi bước ra khỏi Tòa án.
Nó còn tiếp tục sau đó.
Và những gì tôi kể hôm nay mới chỉ là một phần của những năm tháng mà tôi đã mang theo trong suốt 26 năm.
Chiếc két dưới gầm cầu thang vẫn còn đó.
Và câu chuyện vẫn còn rất dài
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét