Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Ba, 18 tháng 8, 2026
Chuyện bát bún buổi sáng
Chuyện bát bún buổi sáng
Có một chuyện nữa mà suốt nhiều năm tôi gần như không kể với ai.
Đó là chuyện xảy ra trong những ngày mà vợ chồng tôi vẫn đang sống với nhau, khi tôi vẫn nghĩ gia đình mình đang yên ấm.
Vợ tôi có một thói quen.
Cứ sáng ra, cô ấy lại mua cho tôi một bát bún ở ngay ngoài ngõ rồi mang về cho tôi ăn.
Lúc đầu tôi không nghĩ gì.
Nhưng điều rất lạ là cứ mỗi lần ăn bún xong, tôi lại buồn ngủ một cách khủng khiếp.
Mắt cứ díp lại.
Người mệt rũ.
Có những lúc tôi chỉ muốn nằm xuống và ngủ, gần như không thể cưỡng lại được.
Tôi thấy hiện tượng ấy lặp đi lặp lại nên bắt đầu để ý.
Tôi nói với vợ:
“Em nấu cơm cho anh ăn đi. Em đừng mua bún cho anh ăn nữa.”
Lúc ấy tôi nghĩ có thể do bún ở ngoài người ta làm có chất gì đó không hợp với tôi. Tôi còn nghĩ đến chuyện ngày ấy người ta thường truyền tai nhau về việc sử dụng hàn the trong thực phẩm.
Tôi không biết chính xác nguyên nhân là gì.
Nhưng tôi biết một điều:
Cứ ăn bát bún ấy xong là tôi buồn ngủ rất bất thường.
Sau đó tôi quyết định không ăn bún vợ mua nữa.
Rồi có một chuyện khác xảy ra khiến sự nghi ngờ trong tôi càng lớn hơn.
Thời gian ấy tôi cũng thường xuyên bị đau đầu và có đi khám bệnh.
Bệnh viện có cho tôi một loại thuốc mà khi đau đầu, nếu uống thì tôi dễ ngủ. Vì biết đó là thuốc gây buồn ngủ nên tôi rất hạn chế sử dụng.
Tôi giữ số thuốc ấy trong tủ thuốc của gia đình.
Nhưng đến một lúc tôi kiểm tra lại thì số thuốc không còn nữa.
Tôi hỏi vợ:
“Thuốc của anh đâu rồi?”
Tôi hỏi một lần.
Rồi hỏi lại.
Tôi muốn biết tại sao số thuốc của mình lại biến mất.
Sau nhiều lần tôi hỏi, vợ tôi nói rằng cô ấy đã đem số thuốc đó cho người khác.
Tôi nghe câu trả lời ấy mà rất khó hiểu.
Đó là thuốc của tôi.
Tôi lại nhớ đến những lần mình ăn bún vào buổi sáng rồi buồn ngủ đến mức không dậy được.
Từ đó, trong đầu tôi xuất hiện một nghi ngờ mà cho đến tận hôm nay tôi mới kể lại:
Có khi nào trong những bát bún ấy đã có thứ gì đó khiến tôi buồn ngủ hay không?
Tôi từng nghĩ đến khả năng mình đã bị cho uống thuốc ngủ.
Nhưng tôi phải nói thật rằng:
Tôi không có bằng chứng để khẳng định điều đó.
Tôi không biết trong những bát bún ngày ấy thực sự có gì.
Tôi cũng không biết vì sao số thuốc ngủ của mình lại biến mất và vì sao vợ tôi lại đem cho người khác.
Tôi chỉ nhớ những gì mình đã trực tiếp trải qua:
Ăn bún thì buồn ngủ bất thường.
Thuốc của tôi biến mất.
Tôi hỏi thì được trả lời rằng thuốc đã được đem cho người khác.
Những việc ấy xảy ra cùng một thời điểm và khiến tôi nghi ngờ.
Hai mươi sáu năm đã trôi qua.
Đến bây giờ tôi vẫn không thể tự mình trả lời được câu hỏi ấy.
Tôi không biết đó chỉ là sự trùng hợp.
Tôi không biết do sức khỏe của mình lúc đó.
Tôi cũng không biết có điều gì khác mà ngày ấy tôi không nhận ra.
Tôi chỉ biết rằng đó là một ký ức đã nằm trong tôi hơn hai mươi năm.
Và hôm nay, khi tôi kể lại câu chuyện ngày trở về, tôi muốn kể cả những điều mình biết chắc lẫn những điều mình từng nghi ngờ.
Bởi ký ức của một con người không phải lúc nào cũng chỉ có những câu chuyện rõ ràng.
Có những chuyện xảy ra rồi đi qua.
Có những chuyện xảy ra nhưng không bao giờ tìm được câu trả lời.
Và có những câu hỏi cứ nằm lại trong lòng người suốt 26 năm.
Câu chuyện về những bát bún buổi sáng đối với tôi là một câu hỏi như thế.
Tôi không muốn kết tội ai.
Tôi chỉ muốn nói ra điều mà ngày ấy tôi đã từng nghĩ:
Tại sao tôi lại buồn ngủ bất thường sau mỗi bát bún, và tại sao số thuốc của tôi lại biến mất?
Đến hôm nay, tôi vẫn chưa có câu trả lời.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét