Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Ba, 18 tháng 8, 2026
Những cuộc gọi trong chiếc níp điện thoại
Những cuộc gọi trong chiếc níp điện thoại
Ngày ấy điện thoại di động chưa phổ biến như bây giờ.
Người ta chủ yếu dùng điện thoại bàn, còn nếu đi ra ngoài thì có chiếc máy nhắn tin.
Nhưng gia đình tôi lúc đó có một chiếc điện thoại bàn mà tôi vẫn còn nhớ là sử dụng mạng Vinaphone.
Tôi ra mua một chiếc SIM Vinaphone và đăng ký chính tên của tôi.
Sau đó, cứ hàng tháng tôi lại ra bưu điện yêu cầu họ cung cấp cho tôi bảng kê các cuộc gọi.
Ngày ấy tôi gọi cái bảng kê đó là “cái níp”.
Trong cái “níp” ấy có danh sách các cuộc gọi: gọi cho ai, ngày nào, giờ nào, thời gian bao lâu.
Lần đầu tiên cầm bảng kê trên tay, tôi thực sự ngỡ ngàng.
Tôi không nghĩ rằng chiếc điện thoại của gia đình lại có nhiều cuộc gọi đến như vậy.
Có tới hàng trăm cuộc gọi.
Nhưng điều làm tôi chú ý nhất không phải chỉ là số lượng cuộc gọi.
Mà là một điều rất đặc biệt:
Hàng trăm cuộc gọi ấy tập trung vào một số điện thoại duy nhất.
Đó là số điện thoại của một người bạn của tôi tên là Tuấn.
Anh Tuấn là chủ nhiệm Hợp tác xã Hai Bảy Tháng Bảy, nơi trước đây tôi từng tham gia.
Tôi biết anh Tuấn.
Chính vì biết người này nên khi nhìn thấy số điện thoại của anh ấy xuất hiện dày đặc trong bảng kê, tôi càng cảm thấy bất thường.
Tôi bắt đầu ngồi xem từng dòng.
Ngày nào gọi.
Giờ nào gọi.
Gọi bao nhiêu phút.
Có những cuộc gọi cách nhau rất gần.
Tôi lấy giấy bút ghi lại.
Tôi không bỏ qua những chi tiết ấy.
Tôi muốn biết chính xác chuyện gì đang xảy ra.
Lúc đó tôi không còn chỉ là một người chồng cảm thấy có điều gì đó không bình thường nữa.
Tôi bắt đầu tự mình tìm hiểu.
Tôi ghi chép từng cuộc gọi mà tôi cho là đáng chú ý.
Tôi đối chiếu ngày tháng.
Tôi nhớ từng thời điểm.
Và càng theo dõi, tôi càng tập trung sự chú ý vào người bạn của mình là anh Tuấn.
Tôi bắt đầu theo dõi anh ấy.
Tôi muốn biết những cuộc điện thoại trong bảng kê có liên quan gì đến những việc đang xảy ra trong gia đình tôi hay không.
Tôi không biết mình sẽ phát hiện được điều gì.
Nhưng từ những bảng kê điện thoại ấy, tôi cảm thấy mình đã lần đầu tiên có được một dấu hiệu cụ thể, chứ không còn chỉ là cảm giác mơ hồ.
Những cuộc gọi xuất hiện trên giấy.
Ngày tháng có.
Giờ giấc có.
Số điện thoại có.
Và người ở đầu bên kia lại chính là một người mà tôi quen biết.
Từ thời điểm đó, tôi bắt đầu đặt câu hỏi về mối quan hệ giữa vợ tôi và anh Tuấn.
Tôi tiếp tục theo dõi.
Tôi muốn biết sự thật.
Và cũng từ những ngày ấy, tôi bắt đầu xác định trong suy nghĩ của mình rằng giữa vợ tôi và người bạn này có một mối quan hệ đặc biệt.
Đó là bước ngoặt.
Bởi trước đó tôi chỉ cảm thấy gia đình mình có điều gì đó không ổn.
Còn từ những bảng kê điện thoại, tôi bắt đầu lần theo từng dấu vết cụ thể.
Hai mươi sáu năm sau, khi nhìn lại, tôi mới thấy những tờ giấy nhỏ bé ấy đã trở thành một phần ký ức rất lớn trong cuộc đời tôi.
Một cuộc gọi có thể chỉ kéo dài vài phút.
Nhưng khi những cuộc gọi ấy xuất hiện hàng trăm lần, lặp đi lặp lại trong những ngày tháng khác nhau, nó khiến một người chồng không thể không đặt câu hỏi.
Và với tôi, đó chính là lúc câu chuyện về cuộc hôn nhân của mình bắt đầu chuyển từ những nghi ngờ âm thầm sang một quá trình tìm kiếm sự thật.
Tôi bắt đầu đi theo dõi anh Tuấn.
Và những gì tôi phát hiện sau đó mới thực sự là câu chuyện mà tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải chứng kiến trong chính cuộc đời mình.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét