Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Ba, 18 tháng 8, 2026
Những ngày trước khi ra Tòa – tôi bắt đầu nhận ra có điều gì đó rất khác
Những ngày trước khi ra Tòa – tôi bắt đầu nhận ra có điều gì đó rất khác
Trước ngày vợ chồng tôi ra Tòa mấy ngày, vợ tôi gọi tôi ra nói chuyện.
Cô ấy nói với tôi một điều mà đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rất rõ.
Cô ấy bảo:
“Bây giờ em chỉ muốn chúng mình ly hôn thôi. Nhưng hàng ngày chúng mình vẫn đi lại, vẫn ăn ở trong cái nhà này như bình thường. Riêng anh không được để ý gì đến tôi nữa. Quyền tự do của tôi là tôi muốn đi đâu, làm gì thì anh cứ mặc kệ tôi, không quan tâm đến tôi.
Còn lúc nào chúng mình muốn ngủ với nhau thì vẫn ngủ với nhau bình thường.”
Tôi nghe mà thực sự không hiểu.
Tôi nghĩ trong đầu:
Tại sao đã muốn ly hôn mà vẫn muốn vợ chồng sống với nhau như trước?
Tại sao đã là vợ chồng không còn tình cảm mà lại nói rằng khi nào muốn thì vẫn có thể ngủ với nhau?
Lúc đó tôi nghĩ có lẽ vợ mình đang có một vấn đề gì đó về tâm lý hoặc sức khỏe, cần phải theo dõi thêm. Tôi không muốn làm căng thẳng mọi chuyện nên tôi giả vờ đồng ý, hùa theo những điều cô ấy nói.
Tôi không tranh cãi.
Tôi cũng không hỏi quá nhiều.
Nhưng trong lòng tôi bắt đầu có một sự nghi ngờ.
Rồi một ngày sau đó, vợ tôi còn dẫn một người bạn gái về nhà và giới thiệu với tôi.
Cô ấy gọi người phụ nữ đó là “em” và giới thiệu cho tôi làm quen.
Tôi thấy có một điều gì đó rất lạ trong cách mọi chuyện đang diễn ra.
Nhưng tôi không làm theo ý của vợ.
Tôi chỉ im lặng quan sát.
Sau đó một hôm, con dâu tôi nói với tôi:
“Bố ơi, bố bảo mẹ ở nhà bế cháu cho con làm, chứ bố cứ đi thì mẹ cũng đi. Đến khi bố gần về thì mẹ lại về trước một lúc.”
Câu nói của con dâu khiến tôi chú ý.
Tôi bắt đầu để ý đến việc vợ mình đi đâu, làm gì.
Ban đầu tôi cũng không muốn nghĩ xấu về vợ.
Tôi chỉ muốn biết sự thật.
Có những lúc tôi đi khỏi nhà.
Sau đó tôi lại quay về.
Tôi âm thầm quan sát xem vợ mình có đi đâu không.
Rồi một hôm, tôi phát hiện vợ tôi đi ra ngoài.
Tôi đi theo.
Và lần đầu tiên tôi phát hiện ra vợ mình đến một sàn nhảy.
Đó là một phát hiện khiến tôi thực sự sững người.
Tôi đứng nhìn từ xa.
Vợ tôi bước vào sàn nhảy.
Ở đó có nhiều người.
Tôi nhìn thấy vợ mình ôm một vài người đàn ông rồi cùng họ đu đưa, nhảy theo tiếng nhạc.
Tôi đứng đó mà trong lòng có rất nhiều cảm xúc.
Tôi không biết phải gọi tên cảm xúc lúc ấy là gì.
Buồn?
Sốc?
Hay thất vọng?
Có lẽ là tất cả cùng một lúc.
Bởi trước đó, tôi vẫn nghĩ những điều vợ nói với tôi chỉ là một cách nói trong lúc vợ chồng đang có mâu thuẫn.
Tôi vẫn nghĩ rồi mọi chuyện có thể sẽ qua.
Nhưng từ khoảnh khắc nhìn thấy vợ mình ở sàn nhảy, tôi bắt đầu hiểu rằng có những điều trong cuộc sống gia đình mà tôi đã không biết.
Tôi không làm ầm lên.
Tôi cũng không chạy vào chất vấn.
Tôi chỉ đứng nhìn.
Rồi tôi quay về.
Đó là lần đầu tiên tôi phát hiện vợ mình đi sàn nhảy.
Và cũng từ hôm ấy, trong đầu tôi bắt đầu xuất hiện một câu hỏi mà trước đó tôi chưa từng nghĩ đến:
Rốt cuộc chuyện gì đã thực sự xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi?
Tôi đã đi làm cả ngày.
Tôi chỉ nghĩ đến việc kiếm tiền, nuôi con, lo cho gia đình.
Tôi cứ tưởng mình đang cố gắng giữ lấy cuộc sống gia đình.
Nhưng có lẽ trong khi tôi mải miết làm ăn, một thế giới khác đã hình thành ngay bên cạnh mình mà tôi không hề hay biết.
Điều đau nhất là những chuyện ấy xảy ra vào đúng thời điểm mà vợ tôi đang nói với tôi rằng:
“Chúng mình cứ ly hôn đi, nhưng vẫn có thể sống với nhau như cũ.”
Và chỉ ít ngày sau đó, chúng tôi thực sự bước vào Tòa án.
Đến lúc ấy, tôi vẫn chưa hiểu hết được câu chuyện.
Tôi chỉ biết rằng cuộc hôn nhân gần 22 năm của chúng tôi đang đứng trước một dấu chấm hết.
Nhưng tôi không thể ngờ rằng quyết định được ký trong căn phòng nhỏ ngày hôm đó sẽ đưa cuộc đời tôi sang một trang hoàn toàn khác.
Tôi rời khỏi căn nhà.
Tôi để lại nhà cửa cho các con.
Tôi đi ra ngoài bắt đầu lại từ đầu.
Còn những điều tôi nhìn thấy trong những ngày cuối cùng trước khi ly hôn, tôi giữ lại trong lòng suốt nhiều năm.
Hai mươi sáu năm sau, khi cầm lại những giấy tờ cũ và nhìn vào dòng chữ “thuận tình ly hôn”, tôi mới thấy giữa một quyết định pháp lý chỉ vài trang giấy và một cuộc đời thực sự của một con người có một khoảng cách rất lớn.
Trên giấy chỉ có vài dòng.
Nhưng phía sau những dòng chữ ấy là cả một câu chuyện dài.
Và hôm nay, tôi muốn kể lại câu chuyện đó.
Không phải để oán trách ai.
Mà để chính mình nhớ lại:
Ngày ấy tôi đã bước ra khỏi gia đình như thế nào, vì sao tôi chấp nhận ra đi, và 26 năm sau tôi đã trở về với những gì còn lại của cuộc đời mình
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét