Thứ Năm, 4 tháng 12, 2025

5 Mươi Năm Ở Một Ngôi Nhà… Mà Vẫn Chưa Có Sổ Đỏ”

 CHUYỆN ĐÊM KHUYA – PHẦN 2:

“50 Mươi Năm Ở Một Ngôi Nhà… Mà Vẫn Chưa Có Sổ Đỏ”

Đêm nay… tôi kể tiếp cho các con, các cháu nghe một chuyện nữa.
Một chuyện cũng xảy ra vào cái thời tôi còn trẻ… sau năm 1983.
Tính ra đến nay cũng gần 40 năm rồi.
Hồi ấy, tôi làm ăn cũng được.
Có chút vốn liếng.
Thế là tôi góp vốn vào một công ty vận tải… của một ông đại tá quân đội.
Ông ấy có đất.
Đất quân đội.
Và ông ấy kêu gọi mọi người góp vốn để xây dựng một bến xe mới — với ý định thay thế bến xe phía Nam Hà Nội, tức bến Giáp Bát bây giờ.
Nghe cũng hay…
Ý tưởng thì đẹp:
Biến cả một bãi đất ở Thanh Xuân thành một bến xe ô tô hoành tráng.
Nhiều người góp lắm.
Trong đó có tôi.
Tiền hồi đó không hề nhỏ.

Bến xe làm xong rồi…
Nhưng nhà nước không cho hoạt động.
Bởi vì đất đó nằm giữa trung tâm Hà Nội.
Bến xe phải xây ở ngoài thành, chứ ai lại đặt bến xe ngay Thanh Xuân — xe ra xe vào, ùn tắc, không thể được.
Vậy là… ý tưởng của ông đại tá đổ bể.
Nhưng trong tay ông lúc ấy là tiền góp vốn của biết bao nhiêu người.
Ông buộc phải chia đất lại cho chúng tôi… coi như trả bằng hiện vật.
Tôi nhớ ngày đó tôi góp 3 phần… thì tôi được chia 3 suất đất.
Tôi chọn một mảnh hơn 200m² để xây nhà.
Tôi xây một căn nhà 4 tầng.
Dự định để kinh doanh — bán hàng, cho thuê, phục vụ bến xe tương lai.
Nhưng bến xe thì… không bao giờ thành.
Còn căn nhà thì… vẫn đứng đó đến giờ.
Gia đình tôi đã sống ở đó gần 50 năm.
Con tôi bây giờ cũng gần 50 tuổi.
Cháu nội tôi cũng đã gần 30.
Ba thế hệ… lớn lên, già đi… ngay trong căn nhà xây từ cái vốn góp năm ấy.
Nhưng có một điều…
Đến bây giờ — vẫn không làm được sổ đỏ.
Căn nguyên là thế này:
Cái đất mà tôi góp vốn để được chia, nguồn gốc là đất nông nghiệp.
Còn việc mà ông đại tá “hợp pháp hóa” thành đất bến xe — thật sự là ông ấy làm bằng cái đường nào thì chính những người góp vốn như tôi… không ai biết.
Khu đất đó được chia cho cả nghìn người, đâu chỉ mình tôi.
Bây giờ nó thành phố, thành phường, thành trung tâm Hà Nội từ lâu rồi…
Nhà cửa mọc san sát.
Đời sống nhộn nhịp.
Nhưng sổ đỏ… vẫn là câu chuyện bỏ ngỏ.
Tôi biết có người làm được.
Nhưng đa phần — như nhà tôi — vẫn chưa có.
Tôi kể câu chuyện này… để các con, các cháu hiểu:
Nhà thì có rồi.
Sống thì vẫn sống yên đó.
Nhưng giấy tờ đất đai không bao giờ đơn giản.
Có khi phải đợi 10 năm.
Có khi 20 năm.
Có khi… như nhà tôi — 40 năm rồi vẫn chưa xong.
Vậy nên khi mua đất, khi góp vốn, hoặc thấy một dự án nhà cửa nào đó nhìn có vẻ sáng láng…
thì phải hiểu thật rõ nguồn gốc đất.
Sổ đỏ không phải muốn là có đâu.
Không phải nơi nào xây được nhà là sẽ được cấp giấy đâu.
Đấy…
Lại thêm một câu chuyện về đất mà đời tôi trải qua.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét