Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

Chuyện đêm khuya – ĐI CHẬM TRONG CÁI TRẠI ĐÓI

Chuyện đêm khuya – ĐI CHẬM TRONG CÁI TRẠI ĐÓI Số phận tôi ngày ấy, nói cho cùng, là số phận của một người đi chậm. Tôi bị thương vào hai chân. Không phải là không đi được, mà là đi rất chậm. Mỗi bước đều phải dò. Mỗi quãng đường đều mất thời gian. Và trong cái trại nuôi dưỡng thương binh ấy, đi chậm là thiệt thòi. Mỗi lần đến giờ ăn, mùi cơm bốc lên thơm lừng. Cái mùi của gạo, của khói bếp, của bụng đói lâu ngày. Người khỏe đi trước. Người yếu lê từng bước phía sau. Có những hôm, tôi đi đến nơi. Cái mâm sáu người ăn đã có năm người ngồi sẵn. Tôi đói. Rất đói. Bụng cồn cào. Mắt nhìn vào chậu cơm trắng, chậu canh nghi ngút khói. Nhưng không ai được ăn trước. Năm người ấy vẫn phải chờ cho đủ sáu. Chờ tôi. Không ai nói gì. Không trách móc. Nhưng cái không khí lúc đó… nặng lắm. Tôi ngồi xuống, vừa xấu hổ, vừa áy náy. Chỉ vì tôi đi chậm, mà năm người kia phải chờ. Chỉ vì tôi bị thương, mà cái đói của họ phải kéo dài thêm mấy phút nữa. Rồi ăn. Ăn chung. Ăn vội. Ăn trong im lặng. Ai khỏe tay thì gắp nhanh. Ai yếu tay thì chậm. Không ai cố tình giành, nhưng miếng ăn không chờ người. Ăn xong, lại đến việc rửa bát. Người còn khỏe, đứng vững hai chân, hai tay đầy đủ, thì rửa bát của họ rất nhanh. Chỉ rửa cái bát mình ăn. Chỉ rửa đôi đũa mình dùng. Còn tôi… Tôi đứng không vững. Nước là nước giếng. Chậu rửa thì đã mốc xanh, trơn nhớt. Không có ai múc sẵn cho mình một chậu nước mới. Toàn là rửa vào nước bạn bè vừa rửa xong, còn xót lại, đục ngầu, lạnh buốt. Tôi cầm cái bát, tay run. Cúi xuống, nước bắn lên người. Chân đau. Lưng mỏi. Nhưng vẫn phải rửa. Không rửa thì không có bát ăn bữa sau. Những hình ảnh đó… Đến bây giờ, gần bảy mươi tuổi rồi, tôi vẫn rùng mình khi nhớ lại. Không phải vì đói. Không phải vì khổ. Mà vì cái cảm giác bị đặt vào một cái trại, nơi con người sống sát nhau, chịu đựng nhau, thương nhau mà cũng làm đau nhau, dù chẳng ai muốn. Cho nên, đến tận bây giờ, tôi vẫn quen cái từ: “vào trại nuôi dưỡng thương binh”, rồi sau này là “người có công”. Cái từ trại ấy, nó không chỉ là ngôn ngữ. Nó là ký ức, là mùi cơm đói, là nước giếng lạnh, là bước chân chậm của tôi giữa những người nhanh hơn. Chính vì thế, khi nghe những tên gọi mới, tôi phải hỏi. Không phải để soi mói. Mà để biết rằng mình sẽ không phải quay lại cái cảnh đó thêm lần nào nữa. Câu chuyện này, tôi vẫn còn kể tiếp. Vì cái trại ấy, nó chưa bao giờ rời khỏi tôi. Bây giờ Tôi lại phải làm đơn xin gia nhập trại ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét