Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2025

NHỮNG CON GÀ VÀ CÁI BẪY ĐẤT VÀNG

NHỮNG CON GÀ VÀ CÁI BẪY ĐẤT VÀNG Kể chuyện đêm khuya – giọng chậm, trầm, để nghe và để nhớ… Đêm đã khuya rồi… Gió ngoài hiên thổi rất nhẹ. Tôi ngồi đây, chậm rãi kể lại một phần câu chuyện đời mình — một phần mà tôi vẫn gọi bằng cái tên nghe vừa xót xa, vừa cay đắng: “Những con gà và cái bẫy đất vàng.” Đã mười sáu năm trôi qua… kể từ cái đêm năm 2010, cái đêm tôi bị đuổi ra khỏi chính mảnh đất do mình khai hoang, đổ mồ hôi mà có. Suốt mười sáu năm ấy, tôi đã ba lần ra tòa. Ba lần đứng trước pháp đình. Ba lần ôm theo giấy tờ, sổ sách, hồ sơ — những thứ chứng minh rằng mảnh đất đó là của tôi. Người bị kiện — một doanh nghiệp lớn, người ta quen gọi là “bên lấy đất” — khi được hỏi thì chỉ trả lời rất gọn: “Không biết. Không phải chúng tôi lấy.” Họ nói đất đó không phải của họ. Họ nói khu đất ấy đang bỏ không. Nhưng lạ lắm… trên chính mảnh đất ấy, lại có hơn hai chục người lạ mặt: người xây nhà, người ở, người canh giữ. Tôi đứng nhìn và chợt hiểu ra một điều rất đau: quyền lực, tiền bạc và sự im lặng đã bắt tay nhau tạo nên một vòng lặp của bất công. Và rồi, sau nhiều năm quan sát… sau nhiều lần lắng nghe những người mua nhà nói trong tuyệt vọng… tôi nhận ra: có một thứ người ta gọi là “công ty lùa gà.” Đó là một mô hình bán đất, bán nhà được dựng lên bằng kịch bản rất tinh vi, khiến hàng ngàn người rơi vào bẫy mà đến lúc nhận ra thì đã quá muộn. Các con ạ… quy trình “lùa gà” không đơn giản đâu. Người chưa gặp thì tưởng như chuyện phim, nhưng đây là đời thật, đau lắm. Họ bắt đầu bằng cách tạo sóng tin đồn. Nào là chỗ này sắp có sân bay. Chỗ kia sắp có dự án lớn. Đất sắp “lên đời”. Tin được tung lên báo chí, mạng xã hội, nhưng hiếm khi có văn bản pháp lý rõ ràng. Tin mơ hồ thôi, nhưng sức công phá thì ghê gớm lắm. Sau đó là ôm đất giá rẻ. Những nhóm lợi ích âm thầm gom đất — đất nông nghiệp, đất vườn, thậm chí là đất còn chưa xong thủ tục. Ôm thật nhiều, rồi chờ ngày xẻ nhỏ. Tiếp đến là chia lô, dựng kịch bán hàng. Xe chở người đi xem đất. MC cầm micro hô hào. Bóng bay, trống đánh, nhạc mở rộn ràng. Có cả chim mồi — người giả vờ đặt cọc, vỗ tay ầm ầm, khiến người mới đến hoảng sợ, sợ mất cơ hội… rồi xuống tiền. Giá được đẩy lên từng lớp. Bán nội bộ trước giá gốc. Sau đó tăng dần 5%, rồi 10%. Đến lúc đủ lực thì công bố: “Cháy hàng 70%!” Cảm giác khan hiếm được tạo ra. Người mua F0 ùa vào rất đông. Tiền của người sau được dùng để vá cho người trước. Rồi… họ rút lui. Hạ tầng thì bỏ dở. Giấy tờ thì tắc nghẽn. Chủ đầu tư im lặng. Người mua ôm đất, bán không được, tiền kẹt lại, nợ thì vẫn còn đó. Lúc này… người nhẹ dạ mới hiểu ra: mình chính là “con gà” bị lùa rồi bị bỏ lại. Với căn hộ, kịch bản cũng chẳng khác là bao. Họ xây vài tòa cho có hình hài. Kéo chim mồi đến ở thử. Tặng quà, bốc thăm, ký hợp đồng bóng bẩy. Cam kết đủ thứ: bể bơi, nhà trẻ, dịch vụ vàng… Nhưng tất cả chỉ có trên giấy. Giá bán bị thổi lên cao. Phí quản lý thì đội lên từng năm. Còn người mua… bị mắc kẹt trong chính căn nhà của mình. Tôi đã nhìn thấy tất cả. Và tôi đau lòng. Bởi vì ở một số nơi, đồng tiền không đến từ sản xuất, không đến từ sáng tạo, mà đến từ mối quan hệ, từ móc nối, từ những trò làm ăn không minh bạch. Người ta giàu lên bằng cách lợi dụng sự thiếu hiểu biết của người khác, dùng truyền thông để thổi bong bóng, rồi bỏ lại người dân đứng giữa khói lửa của nợ nần và những giấc mơ tan vỡ. Nhưng đây là lời kể của tôi — một người đã mất nhà, và vẫn tin rằng có lẽ… đời chưa khép lại hết các lối đi. Sau sáu năm, tôi thấy nhiều người bắt đầu tỉnh ra. Họ nhìn lại, nhận ra mình từng là “con gà” bị lùa. Có người đứng lên kiện. Có người hối hận. Có người im lặng ôm nợ. Tôi chỉ xin nhắn nhủ thế này: đừng vội tin tin đồn. Đừng xuống tiền khi chưa có sổ đỏ. Hãy hỏi cho rõ: Ai là chủ đầu tư? Quy hoạch có thật không? Giấy tờ pháp lý ra sao? Cam kết dịch vụ có ràng buộc không? Và nếu thấy điều gì khả nghi — xin đừng im lặng. Còn tôi… một người đã bị đẩy ra khỏi mảnh đất mình khai hoang, vẫn đi khiếu kiện, vẫn giữ hồ sơ, vẫn kể. Tôi kể để con cháu nghe, để người sau biết, để ít nhất một người không còn rơi vào cái bẫy ấy nữa. Bởi vì… nếu không có tiếng nói, thì ai sẽ đứng lên nói thay cho những người bị bỏ quên? Quý thính giả thân mến… Phần 9 — “Những con gà và cái bẫy đất vàng” — xin tạm dừng tại đây. Mời quý vị đón nghe phần 10: “Những người đi tìm công lý”, nơi tôi sẽ kể tiếp những lần ra tòa, những cuộc gặp gỡ, và niềm hy vọng mảnh vụn vẫn còn le lói

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét