Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025
Người già đi tìm chỗ nương thân – Phần: “Chú có vợ mà”
5 tiếp theo của chuỗi “Người già đi tìm chỗ nương thân”.
⸻
Người già đi tìm chỗ nương thân – Phần: “Chú có vợ mà”
Ngày hôm sau,
người cháu – tôi tạm gọi là người cháu tốt bụng – chở tôi đến Ủy ban nhân dân phường.
Nơi hằng tháng, hằng năm vẫn chi trả trợ cấp thương tật cho tôi.
Tôi trình bày rõ nguyện vọng.
Muốn tìm hiểu thủ tục để được vào trại dưỡng lão, trại chăm sóc thương binh nặng,
theo chế độ người có công.
Người cán bộ tiếp tôi nghe xong, rồi trả lời:
“Chú có vợ mà.
Chú có gia đình.
Chú không phải là người già cô đơn.
Vì vậy, chú không thuộc diện người già cô đơn.”
Nghe xong, tôi nhìn thẳng vào mắt người cán bộ ấy.
Tôi hỏi lại, rất bình tĩnh:
“Ý của cháu là thế này phải không?
Tôi muốn vào trại dưỡng lão dành cho thương binh loại 1, người có công,
thì tôi phải bỏ vợ hay sao?
Có nghĩa là chỉ khi tôi bỏ vợ,
tôi mới được gọi là cô đơn, đúng không?”
Người cán bộ im lặng.
Tôi nói tiếp:
“Thôi, mình nói chuyện bằng miệng thế này thì rất khó.
Chú không tranh cãi.
Chú chỉ xin một điều thôi.
Cháu có thể cho chú biết:
– Văn bản nào quy định
– Số hiệu bao nhiêu
– Điều khoản nào nói rằng
người có công, thương binh nặng phải bỏ vợ thì mới được vào trại dưỡng lão?
Chú cần biết rõ để còn đi tiếp con đường của mình.”
Quanh đi quẩn lại một lúc,
cuối cùng người cán bộ cũng cung cấp cho tôi một thông tin.
Không phải một văn bản đầy đủ.
Chỉ là hai trang giấy in ra,
có nói đến một nghị định,
nhưng không ghi rõ tên nghị định, số hiệu đầy đủ.
Tôi đọc rất kỹ.
Và qua những gì thể hiện trong đó,
tôi thấy rằng:
Trong hoàn cảnh của tôi – thương binh nặng, gần 70 tuổi – vẫn có cơ sở để được xem xét vào trại dưỡng lão theo diện người có công.
Hai chú cháu đứng dậy ra về.
Tôi vẫn chào người cán bộ đàng hoàng,
và hẹn:
“Ngày mai tôi sẽ quay lại.”
Về đến nơi,
tôi nhờ tìm hiểu thêm thông tin,
và bắt đầu soạn đơn.
Nội dung rất rõ ràng:
Đơn xin được vào trại dưỡng lão, trại chăm sóc thương binh nặng, theo chế độ người có công.
Tôi chuẩn bị để nộp lại cho Ủy ban nhân dân phường vào buổi hôm sau.
Con đường này chưa xong.
Nhưng tôi biết,
ít nhất mình đã bước thêm một bước,
không im lặng,
không buông xuôi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét