Thứ Năm, 25 tháng 12, 2025

chuyện đêm khuya ngọn đèn khuya và đôi tay sạch

chuyện đêm khuya ngọn đèn khuya và đôi tay sạch Đêm đã khuya rồi. Ngoài kia, phố xá bớt ồn, chỉ còn vài ánh đèn vàng hắt xuống mặt đường ướt sương. Những lúc như thế này, con người ta hay ngồi lại với chính mình. Nghĩ về đời, về những gì đã qua, và cả những thứ mình chưa kịp nắm giữ. Tôi nghiệm ra một điều: thay vì ngồi đó mà than thân trách phận, hay ghen tị với những thứ phù du ngoài tầm tay, chi bằng xắn tay áo lên mà làm việc. Làm cho đàng hoàng. Làm cho giỏi. Giỏi đến mức người khác không thể phớt lờ mình. Và sống cho tử tế, tử tế đến mức kẻ xấu cũng phải dè chừng. Sống giữa bầy sói, ta không nhất thiết phải biến mình thành sói. Nhưng nếu không có bản lĩnh của một con sư tử, thì rất dễ bị xé xác. Tiền bạc có thể mất. Danh vọng có thể tan. Nhưng cái nghề trong tay và cái đức trong lòng là hai thứ không ai cướp được. Khi bão tố ập tới, chính hai thứ đó mới là chiếc phao cứu sinh. Chứ không phải những mối quan hệ xã giao trên bàn nhậu, cũng không phải những con số ảo nhấp nháy trên màn hình điện thoại. Tôi muốn nói điều này với những ai đang hoang mang, đang đứng giữa ngã ba đường của thiện và ác, của nhanh và chậm. Hãy tin rằng, đời có quy luật của nó. Cái gì đến nhanh thì thường đi rất nhanh. Còn cái gì xây bằng mồ hôi, bằng kiên nhẫn, thì mới đứng vững lâu dài. Lao động lương thiện không hứa cho ta giàu sang ngay lập tức. Nhưng nó hứa cho ta một giấc ngủ ngon. Một tương lai không phải cúi đầu. Nếu có lúc thấy mệt vì bị chèn ép, hãy cho mình nghỉ một chút. Nghỉ để thở. Rồi lại đứng lên mà đi tiếp. Đừng vì vài con sâu mà bỏ cả nồi canh. Đừng vì vài kẻ trọc phú mà vứt bỏ nhân cách của mình. Xã hội có thể đảo điên. Giá trị có thể bị tráo đổi. Nhưng đến khi bong bóng vỡ tan, khi những ảo ảnh sụp xuống, thì chỉ những giá trị thật mới còn nằm lại trên mặt đất. Vậy người dân bình thường có sống được bằng lao động lương thiện hay không? Câu trả lời không nằm ở xã hội. Nó nằm trong chính đôi bàn tay và khối óc của mỗi người. Hãy tự hỏi mình: Tôi có đủ kiên trì, đủ bản lĩnh, đủ giỏi để biến sự lương thiện thành giá trị hay chưa? Nếu câu trả lời là có, thì đất sống vẫn còn đó, rộng rãi và đàng hoàng. Còn nếu là không, thì đừng trách sự lương thiện. Hãy nhìn lại chính mình. Đêm đã khuya. Tiền trong túi có thể không nhiều, nhưng nếu trong lòng không có một vết nhơ, thì ta vẫn có thể ngẩng cao đầu mà sống. Như thế mới gọi là sống. Còn lại, chỉ là tồn tại mà thôi. chuyện đêm khuya ngọn đèn khuya và đôi tay sạch Đêm đã khuya rồi. Ngoài kia, phố xá bớt ồn, chỉ còn vài ánh đèn vàng hắt xuống mặt đường ướt sương. Những lúc như thế này, con người ta hay ngồi lại với chính mình. Nghĩ về đời, về những gì đã qua, và cả những thứ mình chưa kịp nắm giữ. Tôi nghiệm ra một điều: thay vì ngồi đó mà than thân trách phận, hay ghen tị với những thứ phù du ngoài tầm tay, chi bằng xắn tay áo lên mà làm việc. Làm cho đàng hoàng. Làm cho giỏi. Giỏi đến mức người khác không thể phớt lờ mình. Và sống cho tử tế, tử tế đến mức kẻ xấu cũng phải dè chừng. Sống giữa bầy sói, ta không nhất thiết phải biến mình thành sói. Nhưng nếu không có bản lĩnh của một con sư tử, thì rất dễ bị xé xác. Tiền bạc có thể mất. Danh vọng có thể tan. Nhưng cái nghề trong tay và cái đức trong lòng là hai thứ không ai cướp được. Khi bão tố ập tới, chính hai thứ đó mới là chiếc phao cứu sinh. Chứ không phải những mối quan hệ xã giao trên bàn nhậu, cũng không phải những con số ảo nhấp nháy trên màn hình điện thoại. Tôi muốn nói điều này với những ai đang hoang mang, đang đứng giữa ngã ba đường của thiện và ác, của nhanh và chậm. Hãy tin rằng, đời có quy luật của nó. Cái gì đến nhanh thì thường đi rất nhanh. Còn cái gì xây bằng mồ hôi, bằng kiên nhẫn, thì mới đứng vững lâu dài. Lao động lương thiện không hứa cho ta giàu sang ngay lập tức. Nhưng nó hứa cho ta một giấc ngủ ngon. Một tương lai không phải cúi đầu. Nếu có lúc thấy mệt vì bị chèn ép, hãy cho mình nghỉ một chút. Nghỉ để thở. Rồi lại đứng lên mà đi tiếp. Đừng vì vài con sâu mà bỏ cả nồi canh. Đừng vì vài kẻ trọc phú mà vứt bỏ nhân cách của mình. Xã hội có thể đảo điên. Giá trị có thể bị tráo đổi. Nhưng đến khi bong bóng vỡ tan, khi những ảo ảnh sụp xuống, thì chỉ những giá trị thật mới còn nằm lại trên mặt đất. Vậy người dân bình thường có sống được bằng lao động lương thiện hay không? Câu trả lời không nằm ở xã hội. Nó nằm trong chính đôi bàn tay và khối óc của mỗi người. Hãy tự hỏi mình: Tôi có đủ kiên trì, đủ bản lĩnh, đủ giỏi để biến sự lương thiện thành giá trị hay chưa? Nếu câu trả lời là có, thì đất sống vẫn còn đó, rộng rãi và đàng hoàng. Còn nếu là không, thì đừng trách sự lương thiện. Hãy nhìn lại chính mình. Đêm đã khuya.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét