Thứ Năm, 11 tháng 12, 2025

QUẦN ÁO… VÀ MỘT THỜI CỞI TRẦN CỞI TRUỒNG”

QUẦN ÁO… VÀ MỘT THỜI CỞI TRẦN CỞI TRUỒNG” ⸻ LỜI MỞ ĐẦU RADIO ĐÊM KHUYA (giọng thật chậm… ấm… như phát từ chiếc radio cũ…) “Quý vị và các bạn đang lắng nghe chương trình Chuyện Đêm Khuya… nơi những câu chuyện của một thời xa xưa… những ký ức tưởng đã ngủ yên… được đánh thức… bằng giọng kể mộc mạc… chậm rãi… nhưng chứa đầy thương nhớ…” “Đêm nay… chúng ta cùng lắng nghe một câu chuyện… gửi tặng cho con… cho cháu… và cho cả những ai đang sống giữa thời hiện đại tiện nghi… để biết… rằng phía sau những bộ quần áo đầy tủ hôm nay… là một thời nghèo khó… không mảnh vải che thân…” “Xin mời quý vị… đến với câu chuyện: Quần áo… và một thời cởi trần cởi truồng.” ⸻ BÀI ĐỌC ĐÊM KHUYA – NGẮT NHỊP HƠI THỞ (giọng chậm… rất chậm… mỗi “/” là một nhịp thở) Đêm xuống rồi… / Mọi thứ yên ắng… / Và cha… muốn kể cho các con… các cháu… một câu chuyện… đã theo cha… suốt hơn nửa đời người… / Các con ạ… / Ngày xưa… ở vùng quê nghèo ấy… đối diện nhà cha… là một gia đình có bốn… năm đứa trẻ. / Năm 1965… 1967… / cái thời nghèo đến mức… không thể tả nổi… / Cha còn nhớ… mỗi lần đi theo chị đi chăn trâu về… / nhìn sang nhà người ta… chỉ bố mẹ chúng nó… mới có nổi một cái quần đùi… với cái áo vá chằng vá đụp. / Còn mấy đứa nhỏ… / bằng tuổi cha… giờ cũng đã sáu… bảy mươi tuổi cả rồi… / ngày ấy… cởi truồng… không quần… không áo… chạy lóc nhóc ngoài sân… giữa cái gió rét quê nghèo. / Nghèo… đến mức… không đủ một mảnh vải che thân. / Vậy mà… / trớ trêu thay… một trong những đứa trẻ cởi truồng ngày nào… bây giờ… lại trở thành chị dâu của cha. / Cuộc đời đúng là nhiều ngả rẽ… khó ngờ… / Cha kể điều này… không phải để chê trách ai… / mà để nhắc cho các con… các cháu… hiểu rằng: cái nghèo ngày xưa… nó khắc nghiệt như thế nào. / Còn bây giờ… / nhìn tụi con… tụi cháu… quần áo đầy ắp… không phải một tủ… mà hai… ba tủ… / đồ mặc không hết… nhiều khi còn bỏ phí… còn chê… / Các con ạ… / Ngày xưa… ông bà… cha mẹ… tằn tiện… gom góp từng đồng… nhịn ăn… nhịn mặc… để các con… các cháu… được no đủ… ấm áp hơn. / Có bữa sáng để đi học… cũng là mồ hôi của cha mẹ. / Có cái áo khô để mặc… là từ những ngày lam lũ, chẳng dám tiêu cho mình. / Cha chỉ mong… các con… các cháu… biết tiết kiệm… biết trân trọng… những điều mình đang có… / Vì… đằng sau sự đủ đầy hôm nay… là bóng dáng của một thời… cởi trần… cởi truồng… của ông bà… cha mẹ… ngày xưa. /

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét