Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2025
Căn nhà có chìa khóa… nhưng chưa có tên
Căn nhà có chìa khóa… nhưng chưa có tên
(Nhạc nền gợi ý: Piano trầm – tempo chậm / tiếng gió đêm nhẹ. Giữ âm lượng rất nhỏ.)
⸻
Mở đầu
Đêm nay trời yên.
Không mưa.
Không gió mạnh.
Chỉ có chút im lặng quen thuộc của tuổi già.
Ông ngồi một mình, nhớ lại một câu chuyện xảy ra không lâu.
Một câu chuyện về nhà cửa,
nhưng thực ra là chuyện con người và quyền sống.
Thôi thì đêm nay,
ông kể lại cho con cháu nghe.
⸻
1. Dãy nhà mười năm không có hơi người
Hôm đó, cò đất dẫn ông đi xem nhà.
Không phải một căn…
mà gần cả trăm căn nhà.
Nhà xây giống nhau.
Cửa đóng kín.
Cỏ mọc sát bậc thềm.
Đường nhựa mới mà lạnh ngắt.
Ông đứng lại, nhìn quanh.
Không thấy người đi chợ.
Không thấy trẻ con chơi.
Không thấy hàng quán.
Thậm chí…
không thấy cả một con chó chạy ngoài đường.
Ông hỏi rất nhẹ:
“Nhà này xây xong bao lâu rồi?”
Cò trả lời:
“Dạ, hơn mười năm rồi bác.”
Mười năm…
Một đứa trẻ sinh ra giờ đã biết phụ cha mẹ.
Vậy mà ở đây,
mười năm rồi chưa có một gia đình nào sống.
⸻
2. Không hỏi giá – chỉ hỏi người
Ông không hỏi giá.
Ông không hỏi chiết khấu.
Ông hỏi người.
“Cháu bao nhiêu tuổi?”
“Có gia đình chưa?”
“Học vấn thế nào?”
“Giờ đang ở đâu?”
Cò trả lời rất trôi chảy:
– 35 tuổi
– đã có gia đình, rồi ly hôn
– nhà ở quê
– lên thành phố thuê trọ
– học thạc sĩ
– từng làm ngân hàng hơn mười năm
Nghe đến đó, ông không cần hỏi thêm.
Chỉ vậy là đủ.
Ông hiểu ra một điều:
Cháu ấy không bán nhà.
Cháu ấy đang bán niềm tin.
⸻
3. Ba căn biệt thự và câu chuyện cho vui
Ông cười, nói vui:
“Ông tính mua ba căn.”
Cò sáng mắt.
“Một căn ông ở.
Một căn cho người giúp việc.
Căn còn lại… mua cho bạn gái.
Người ở với ông đến lúc ông chết.
Ông chết rồi… để lại hết cho cô ấy.”
Không khí bỗng đổi khác.
Câu chuyện trở nên vui vẻ, thân mật, gần gũi.
Người ta lúc nào cũng thích nghe chuyện tình,
hơn là nghe chuyện pháp lý.
⸻
4. Nhà nhận ngay – nhưng chưa có sổ
Từ hôm đó, cò liên tục gọi điện, nhắn tin.
“Bác ơi, đi xem nhà thật nhé.
Nhà xây xong rồi.
Mua là nhận nhà ở ngay.”
Ông hỏi:
“Thế… sổ đỏ đâu?”
Cò trả lời:
“Dạ… hiện chưa có.
Nhưng sáu tháng, chậm nhất một năm là có.”
Nghe đến đó, ông thấy lạnh trong bụng.
Ông nói:
“Vậy là nguy rồi.
Nhà chưa có sổ mà đã nhận…
nhỡ mai mốt có tranh chấp thì sao?”
Cò buột miệng:
“Chắc… tranh chấp với con cái bác thôi!”
Ông nhìn thẳng:
“Không.
Tranh chấp nằm sẵn trong căn nhà không có giấy rồi.”
⸻
5. Vì sao lại hỏi giấy tờ vợ?
Cò bắt đầu hỏi sang chuyện khác:
“Bác có vợ không?”
“Giấy tờ gia đình thế nào?”
Ông trả lời chậm rãi:
“Tôi gần chết rồi.
Tôi có tiền mua nhà để dưỡng già.
Sao lại phải A B C giấy tờ cho rắc rối?”
Rồi ông kể tiếp:
“Tôi mua căn hộ 5 sao ở Bangkok.
Ngay trung tâm thành phố.
Tôi chỉ cần hộ chiếu.
Họ hỏi giấy tờ để ghi đúng tên tôi vào sổ nhà.
Ngoài ra, không đòi hỏi gì khác ngoài tiền.”
Ông dừng lại một nhịp, rồi hỏi:
“Vậy sao ở đây…
mua nhà lại phải hỏi giấy tờ của vợ?”
Không ai trả lời được.
⸻
6. Có nhà – có tiền – nhưng chưa mua được
Ông nói chậm, rất rõ:
“Nhà tôi mua,
tôi ở,
tôi cho ai,
tôi để lại cho ai…
là quyền của tôi.”
Không khí bắt đầu tắc lại.
Không còn trơn tru như lúc đầu.
Cuối cùng, cò nói:
“Việc này chắc phải gặp xếp để tư vấn thêm cho bác.”
Ông hiểu.
👉 Cuộc mua bán vẫn chưa xong.
Nhà thì có.
Tiền thì sẵn.
Nhưng quyền sở hữu thì chưa thấy đâu.
⸻
Kết – mở chuyện
Ông nghĩ thầm:
Căn nhà có thể giao chìa khóa ngay,
nhưng nếu không giao được quyền,
thì vẫn chưa phải là nhà của mình.
Đêm nay kể đến đây thôi.
Chuyện gặp “xếp” thế nào…
👉 ông sẽ kể tiếp cho con cháu vào đêm sau.
(Nhạc nền nhỏ dần – giữ vài giây im lặng)
Chuyện còn nữa…
⸻
có thể:
• chỉnh lại cho đúng nhịp đọc 0.75x – 0.8x,
• viết lời dẫn – lời kết riêng cho kênh YouTube,
• hoặc chia thành series “Chuyện đêm khuya – Nhà và quyền sống”.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét