Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

Giữ được tiền lúc này đã là khôn ngoan lắm rồi

TẬP 10 “Giữ được tiền lúc này đã là khôn ngoan lắm rồi” Đêm đã sâu rồi… ông nói thêm chút nữa cho con cháu nghe. Ở cái tuổi này, ông không còn ham lời, cũng chẳng còn mong làm giàu. Ông chỉ mong được yên. Nhưng nhìn lại cuộc đời, ông mới hiểu một điều mà ngày trẻ không hiểu nổi: giữ được tiền, đôi khi còn khó hơn kiếm tiền. Thời nào cũng vậy, khi thiên hạ rủ nhau làm ăn, khi ai cũng nói đến cơ hội, thì người giữ được tiền lại bị cho là dại. Người ta bảo: “Tiền để yên là tiền chết.” “Không đầu tư là tụt lại phía sau.” Nghe riết, ai cũng sợ mình chậm chân. Nhưng con à… không phải lúc nào chạy cũng là khôn. Có những lúc, biết dừng lại mới là bản lĩnh. Ông từng thấy nhiều người, làm lụng cả đời, tích cóp được chút vốn. Chỉ vì một giai đoạn ham theo sóng, mà mất gần hết. Còn người biết giữ, biết chờ, biết không lao vào chỗ ồn ào, thì sau này vẫn còn cái để dựa. Giữ tiền không có nghĩa là ôm khư khư. Mà là biết không xuống tiền khi mình chưa thật sự hiểu. Không phải cơ hội nào cũng dành cho mình. Không phải chuyến tàu nào cũng cần phải lên. Có chuyến đi, lên rồi mới biết là đi sai hướng. Ở tuổi này, ông chỉ mong con cháu hiểu một điều rất giản dị: 👉 Giữ được tiền, giữ được sức, giữ được bình an đã là giàu rồi. Đừng để đến lúc mệt mỏi, mới ước giá như mình chậm lại một chút. Đêm đã khuya lắm rồi… ông dừng ở đây. Nếu con cháu nghe được, thì nhớ lấy lời ông. Không chạy theo đám đông, không vội vàng, không để lòng tham dắt đi. Chỉ cần vậy thôi… đã đủ để sống yên. TẬP 11 “Ông từng thấy người mất cả đời chỉ vì tin một lời môi giới” Đêm nay yên lặng quá… ông lại kể thêm cho con cháu nghe một chuyện nữa. Chuyện này buồn lắm. Vì ông đã tận mắt chứng kiến, không phải một lần. Có những người vốn hiền lành, chăm chỉ, cả đời chỉ biết làm ăn, không bon chen, không lừa ai. Họ gặp một người… ăn nói ngọt ngào. Xưng là “em”, là “cháu”. Gọi dạ, gọi thưa rất lễ phép. Người đó nói chuyện nghe xuôi tai lắm. Nào là “anh yên tâm”. Nào là “em làm nghề này lâu rồi”. Nào là “em coi anh như người nhà”. Nghe riết rồi… tin lúc nào không hay. Họ dẫn đi xem đất. Dẫn đi ăn uống. Dẫn đi coi dự án. Cái gì cũng sắp xếp sẵn. Người mua chỉ việc gật đầu. Lúc đầu thì mọi thứ êm ả. Giấy tờ đủ. Lời hứa đầy. Nhưng tới khi thị trường chững lại, người môi giới bắt đầu thưa dần. Gọi thì bận. Nhắn thì lâu trả lời. Rồi một ngày… không còn thấy đâu nữa. Người ở lại, là người đã đặt trọn niềm tin. Có người mất gần hết tiền dành dụm. Có người phải bán nhà khác để xoay xở. Có người vì chuyện này mà gia đình lục đục. Ông đã nhìn thấy những ánh mắt buồn lắm… ánh mắt của người từng tin người. Con à, ông không nói người môi giới nào cũng xấu. Nghề nào cũng có người tốt, người xấu. Nhưng ông muốn con nhớ một điều: 👉 Lời nói ngọt không thay cho trách nhiệm. 👉 Sự thân quen không thay cho an toàn. Người nói hay, chưa chắc là người gánh hậu quả cùng con. Khi có chuyện xảy ra, chỉ có mình con là chịu. Vì vậy, đừng bao giờ quyết định bằng cảm tình. Đừng vì nể mà gật đầu. Đừng vì sợ mất lòng mà làm liều. Tiền là mồ hôi. Là chứng tích của cả đời người. Giao cho ai, cũng phải tỉnh táo. Đêm đã khuya rồi… ông nói tới đây thôi. Chỉ mong con cháu nhớ: tin người là tốt, nhưng tin cho đúng chỗ mới là khôn. TẬP 12 “Khi nào thì nên mua? Khi nào thì nên ngồi yên?” Đêm đã khuya rồi… ông nói tiếp cho con cháu nghe một chút nữa. Nhiều người hay hỏi ông: “Vậy rốt cuộc, khi nào thì nên mua?” “Lúc nào thì nên đứng ngoài?” Ông không dám nói mình khôn. Chỉ là sống lâu, thấy nhiều cảnh rồi, nên rút ra được vài điều. Trước hết, con phải tự hỏi mình một câu rất thật: mình mua để làm gì? Nếu mua để ở, để an cư, để sống yên lâu dài, thì chuyện lời lỗ không còn là quan trọng nhất. Chỉ cần chỗ đó hợp túi tiền, đi lại thuận, ở thấy yên lòng… thì có thể tính. Nhưng nếu mua để mong lời nhanh, thì phải cẩn trọng gấp mấy lần. Vì lời nhanh thường đi chung với rủi ro lớn. Ông nghiệm ra một điều thế này: 👉 Khi thị trường ồn ào, khi ai cũng nói về lợi nhuận, thì nên ngồi yên. 👉 Khi mọi người im lặng, không còn mấy ai nhắc tới, thì mới nên bắt đầu quan sát. Lúc ai cũng hào hứng, giá thường đã cao. Lúc người ta chán nản, giá mới có khi là thật. Nhưng dù thế nào, ông vẫn khuyên con cháu một điều rất quan trọng: Chỉ mua khi tiền đó là tiền nhàn. Tiền không vay nóng. Không mượn người thân. Không ảnh hưởng bữa cơm gia đình. Nếu mua mà đêm về không ngủ được, thì chưa nên mua. Nếu mua mà phải trông chờ may rủi, thì nên dừng lại. Có những lúc, ngồi yên không làm gì lại là quyết định sáng suốt nhất. Đời người không phải cuộc đua. Không ai chấm điểm con nhanh hay chậm. Đi chậm mà chắc, còn hơn chạy nhanh rồi ngã. Đêm khuya rồi… ông nói đến đây thôi. Chỉ mong con cháu hiểu một điều: 👉 Biết lúc nào nên mua là khôn, nhưng biết lúc nào nên ngồi yên… mới thật sự là bản lĩnh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét