CHUYỆN ĐÊM KHUYA: NGƯỜI LÍNH TRẺ VÀ NGƯỜI THỦ TRƯỞNG
[Âm thanh nền: tiếng đêm yên tĩnh, xa xa có tiếng côn trùng, gió nhẹ qua rừng]
[Nhạc nền nhẹ dần lên: guitar trầm hoặc piano buồn, fade in]
Xin chào quý thính giả đang lắng nghe chương trình “Chuyện đêm khuya”.
Đêm nay, trong tiếng gió rì rào và hương rừng thoảng qua ký ức, chúng ta sẽ cùng nghe một câu chuyện thật…
Câu chuyện về một người lính trẻ – mười bảy tuổi – bước vào đời binh nghiệp, và gặp người thủ trưởng đầu tiên – người đã dìu dắt anh đi qua những năm tháng khốc liệt của chiến tranh…
⸻
[Hiệu ứng: tiếng xe tải quân đội cũ chạy, tiếng lốp nghiến trên đường đất, tiếng gió thổi, tiếng nói chuyện lẫn xa xa]
[Nhạc nền giảm nhỏ, để giọng kể rõ]
GIỌNG NAM:
Ngày ấy… tôi vừa tròn mười bảy tuổi.
Chưa đủ mười tám, nhưng lòng đã sục sôi một khát vọng: được ra đi, bảo vệ quê hương.
Giặc tràn vào, bắn giết đồng bào… Tôi không thể khoanh tay đứng nhìn.
Trên chuyến xe chở tân binh, lòng tôi vừa háo hức, vừa hồi hộp.
Khi xe dừng giữa một chảng lớn, dưới cái nắng như đổ lửa, chúng tôi bước xuống, xếp hàng nhận quân trang, súng đạn.
[Âm thanh: tiếng hô tập hợp, tiếng bước chân, tiếng kim loại va vào nhau – súng, mũ, ba lô]
Giữa hàng trăm người lính áo xanh ấy, một người đàn ông chừng ngoài ba mươi bước đến.
Anh có dáng người vạm vỡ, nước da rám nắng, đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp.
Anh hỏi tên tuổi, quê quán, bằng cấp của tôi. Tôi đứng nghiêm, trả lời rành rọt.
Anh im lặng giây lát, rồi ra lệnh ngắn gọn:
“Từ giờ, cậu theo tôi – làm liên lạc cho thủ trưởng tiểu đoàn.”
Tôi hơi khựng lại… vừa bất ngờ, vừa lo lắng.
Nhưng mệnh lệnh là mệnh lệnh.
Từ phút giây ấy, tôi theo anh – người thủ trưởng đầu tiên trong đời lính của mình – như hình với bóng.
[Hiệu ứng nền: tiếng rừng, tiếng ve, xa xa có tiếng súng vọng nhỏ – gợi không khí chiến trường]
[Nhạc nền: nhẹ, nhịp chậm – violin hoặc sáo trúc]
Anh không chỉ là chỉ huy, mà là người thầy.
Anh dạy tôi từng điều nhỏ nhất: cách quan sát chiến trường, cách truyền đạt mệnh lệnh, và cả cách giữ bình tĩnh giữa đạn bom.
Những đêm hành quân giữa rừng sâu, tôi đi sát bên anh, lặng nghe từng bước chân.
Có lần, khi trinh sát bị địch phát hiện, anh kéo tôi nép vào một gốc cây lớn.
Chúng tôi nín thở – nghe rõ từng tiếng chân lính địch lội qua lá khô ngay trước mặt.
[Âm thanh: tiếng bước chân nặng, tiếng lá xào xạc, tim đập, nhạc căng nhẹ rồi hạ xuống]
Ánh mắt anh lúc ấy – bình tĩnh, sáng quắc trong bóng tối – khiến tôi hiểu thế nào là bản lĩnh người lính trận.
Không run sợ, không hoảng loạn – chỉ có sự kiên định đến lạ lùng.
[Âm thanh: tiếng suối, tiếng mưa rừng nhỏ giọt, tiếng đạn xa xa – rất khẽ]
[Nhạc nền chuyển sang dày hơn, sâu hơn – cello nhẹ hoặc kèn harmonica trầm]
Thời gian trôi đi, tôi dần trưởng thành hơn.
Từ một chàng trai trẻ bỡ ngỡ, tôi đã biết thế nào là trách nhiệm, là kiên cường, là hy sinh.
Anh luôn ở bên tôi trong mọi tình huống – khi chỉ đạo trận đánh, khi cùng anh em đào hầm, khi nấu cơm giữa tiếng pháo rền.
Tôi học được ở anh tinh thần quả cảm, sự quyết đoán và lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc.
[Âm thanh: tiếng nổ xa, tiếng lệnh hô – “xung phong!”, rồi nhạc nền fade nhỏ dần]
Ngày ấy, tôi bên anh, cùng anh chỉ huy cả tiểu đoàn chiến đấu, cùng anh vượt qua bao trận đánh khốc liệt.
Những ký ức đó – dù 50 năm đã trôi qua – vẫn sống nguyên vẹn trong tôi.
⸻
[Nhạc nền: buồn, trữ tình – violin nhẹ, nền gió đêm, dế kêu]
Có những đồng đội đã ra đi mãi mãi…
Có người còn sống, nhưng mỗi người một phương, tản mác giữa cuộc đời.
Còn tôi, tóc đã bạc, dáng đã không còn thẳng như xưa.
Nhưng mỗi khi nhớ về những tháng năm ấy… lòng tôi lại sục sôi niềm tự hào.
Ký ức về anh – người thủ trưởng, người thầy, người đồng đội – vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua.
Có lẽ, cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay, tôi vẫn sẽ không bao giờ quên…
[Âm thanh nền: tiếng gió rừng, hòa cùng guitar trầm – fade in chậm]
GIỌNG NỮ:
Có những con người đi qua đời ta… để lại một dấu ấn không thể phai.
Người thủ trưởng năm xưa – người đã dìu dắt người lính trẻ giữa lửa đạn – chính là hình ảnh đẹp nhất của một thế hệ anh hùng.
Một thế hệ đã sống, đã chiến đấu, đã ngã xuống… để chúng ta có được ngày hôm nay.
Xin cảm ơn quý vị đã lắng nghe câu chuyện “Người lính trẻ và người thủ trưởng” trong chương trình Chuyện đêm khuya.
Chúc quý vị một đêm bình yên, và mong rằng, khi ánh đèn tắt… trong tim mỗi người vẫn còn sáng lên niềm tự hào về những con người đã đi qua chiến tranh…
[Kết: Nhạc nền fade out chậm – tiếng suối rừng xa dần, rồi im lặng.]




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét