Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Năm, 25 tháng 12, 2025
Cuộc gặp với người trẻ giữa những ngày buồn
Cuộc gặp với người trẻ giữa những ngày buồn
Mấy ngày nay, tôi nằm nhà một mình.
Nhà thì yên tĩnh, mà đầu thì không yên.
Câu chuyện cũ, chuyện mới, chuyện đã qua nửa đời người… cứ lần lượt kéo về, như những thước phim không chịu ngủ.
Giữa những ngày buồn đó, tôi gặp một người thanh niên trẻ.
Tuổi còn ít, nhưng gương mặt đã sớm in nhiều nếp nhọc nhằn.
Chú cháu tôi đi lại với nhau vài bữa.
Ban đầu chỉ là chuyện vu vơ.
Rồi không hiểu từ lúc nào, tôi kể hết.
Từ thời ấu thơ nghèo khó, những năm tháng bươn chải, những lần vấp ngã, những bài học phải trả bằng cả đời người.
Tôi chỉ cho cậu ấy đường dẫn YouTube, để nghe, để xem, để hiểu thêm những điều mà sách vở không có.
Nghe rồi, cậu ấy lặng đi.
Rồi đến lượt cậu ấy kể.
Cậu kể chuyện gia đình mình.
Về đến nhà là bố mẹ đuổi, không cho ăn.
Lấy vợ rồi, phải ở nhờ nhà vợ.
Có những ngày không biết tâm sự cùng ai, cũng không biết phải làm gì để kiếm tiền trong thời buổi này.
Vợ cậu đi làm từ sáng sớm, đến tận mười giờ đêm mới về.
Vất vả vậy mà vẫn không đủ nuôi hai đứa con.
Mọi sinh hoạt đều trông cậy vào mẹ vợ.
Trớ trêu thay, mẹ vợ thì trước đây quen “nằm ăn thu nỗ”, giờ già rồi, cũng phải đi dọn bàn, dọn bát thuê để có đồng ra đồng vào.
Hai vợ chồng làm nghề môi giới bất động sản – người ta hay gọi là “cò”.
Nghe sang, nhưng đời thì không sang chút nào.
Cậu nói với tôi, tôi là người đầu tiên kể cho cậu nghe một cách thẳng thắn về những rủi ro:
Những người mua nhà không đủ thủ tục.
Những căn nhà bị thu hồi.
Những nhóm liên kết bán nhà trái phép.
Có người đi tù, chủ đầu tư cũng đi tù.
Có người bị năm năm rồi vẫn chưa về.
Cậu nói, trong giới của cậu, những chuyện đó không phải hiếm.
Nhưng cậu cũng kể mặt còn lại của cuộc đời.
Những doanh nghiệp làm ăn đàng hoàng, có đầy đủ pháp nhân, bán nhà thành công, đứng vững.
Cậu nhắc đến Phạm Nhật Vượng – như một ví dụ về con đường khác: làm lớn nhưng phải làm đúng.
Tôi chỉ lắng nghe.
Rồi tôi kể lại đời mình.
Tôi nói với cậu rằng:
Tôi cũng từng khó khăn từ ấu thơ.
Từng đi qua những năm tháng mà chỉ cần gục xuống là không đứng dậy nổi nữa.
Nhưng rồi tôi vẫn sống đến hôm nay, gần bảy mươi tuổi.
Không phải vì tôi giỏi.
Mà vì tôi hiểu: có những sai lầm, chỉ cần dính một lần là cả đời không gỡ được.
Từ lúc biết tuổi tôi, cậu không gọi tôi là anh nữa.
Cậu đổi sang gọi là chú.
Ngày ngày, cậu đến chở tôi đi.
Gọi là đi thăm quan, nhưng thực ra là đi nghe ngóng.
Nghe đời, nghe người, nghe cả những chỗ nên tránh.
Lúc đầu, cậu có ý định tìm nhà cho tôi mua.
Sau này thì không nữa.
Cậu chỉ muốn kể chuyện.
Muốn có người để nói ra.
Và muốn được nghe những lời khuyên đúng đắn nhất, dù đôi khi là những lời không dễ nghe.
Tôi hiểu.
Có những lúc, con người ta không cần tiền, không cần cơ hội.
Chỉ cần một người chịu ngồi xuống nghe mình nói hết.
Câu chuyện này tôi kể ra không để kết luận.
Cũng chưa phải để kết thúc.
Chỉ là một đoạn trong rất nhiều đoạn của đời người.
Đêm khuya rồi.
Tôi dừng bút ở đây.
Những câu chuyện còn lại, khi trí nhớ lại bùng lên, tôi sẽ kể tiếp.
Và tôi mong, ai nghe được thì nghe bằng sự bình tĩnh.
Để tránh những con đường mà người đi trước đã từng trả giá quá đắt.
Cảm ơn quý vị đã theo dõi và ủng hộ!
Nguồn nhạc:
Long Road Ahead của Kevin MacLeod được cấp
phép theo giấy phép Ghi công Creative Commons
4.0. https://creativecommon...
Nguồn: http://incompetech.com...
Nghệ sĩ: http://incompetech.com/
“Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn… xin hãy để lại một đăng ký kênh, một lượt chia sẻ… để tiếng nói của người lính già trong những ngày cuối đời… không bị rơi vào lãng quên.
Hẹn gặp quý vị trong phần 2 của câu chuyện.
Chúc mọi người một đêm an yên. #chuyendemkhuya #tamsu #nguoilinhgia #cuuchienbinh
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét