Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Năm, 25 tháng 12, 2025
già đi tìm chỗ nương thân – Phần: Căn phòng 20 mét vuông
già đi tìm chỗ nương thân – Phần: Căn phòng 20 mét vuông
Khi tôi đến thăm quan trại dưỡng lão, người ta dẫn tôi đi xem từng căn phòng.
Mỗi phòng rộng chừng gần hai mươi mét vuông.
Trong phòng có hai cái giường kê đối diện nhau.
Có khu vệ sinh khép kín.
Có hai cái táp đầu giường, một cái tủ đựng đồ.
Có một cái vô tuyến đặt gọn một góc.
Trên tường có một cái bảng nhỏ, để ghi tên, ghi thuốc, ghi giờ giấc sinh hoạt.
Nhìn qua, tôi không chê trách gì.
Vệ sinh sạch sẽ.
Trang thiết bị tương đối đầy đủ.
Phù hợp với hoàn cảnh của người già.
Mùa hè có điều hòa cho mát.
Mùa đông có sưởi cho ấm.
Ở góc độ chăm sóc, tôi không trách.
Nhưng đứng trong căn phòng đó, tôi chợt thấy nó quen lắm.
Quen như đã từng sống trong đó từ rất lâu rồi.
Tôi nhớ ra:
Cái mô hình này rất giống những căn nhà mà tôi đã từng xây để cho thuê cách đây bốn mươi, năm mươi năm.
Những căn hộ nhỏ, diện tích tương tự.
Ngày ấy, tôi cho học sinh thuê để đi học.
Giá rẻ.
Không đắt đỏ.
Không mang cái cảm giác “đặt cả cuối đời vào một căn phòng”.
Sau này, tôi sẽ kể kỹ hơn về quãng thời gian đó.
Về lúc tôi còn sức, còn tiền, còn khả năng xây nhà, cho thuê, xoay xở cuộc sống.
Còn bây giờ, đứng ở đây, tôi chỉ nghĩ một điều.
Trong đời thường, con người ta bon chen, tranh chấp, thậm chí trộm giật…
Mục đích cuối cùng cũng chỉ là có tiền.
Nhưng đến cuối đời,
lại phải đi tìm một nơi ở cũng chỉ chừng ấy mét vuông.
Ở nhà thì cũng không khá hơn.
Rồi chết đi, có mang theo được gì đâu.
Con cháu, đứa nào thì có phận của đứa ấy.
Nếu nó để ý, thì đã để các cụ ở nhà mà chăm sóc.
Nhưng nó bận.
Nó không có thời gian.
Mà người già thì đâu chỉ cần bữa ăn.
Ngoài chăm sóc sinh hoạt hàng ngày,
còn cần người nói chuyện,
cần y tế,
cần sự hiện diện của con người bên cạnh.
Mới ngày nào, tôi còn là một đứa trẻ.
Rồi thành thanh niên.
Rồi cũng bon chen, cũng kiếm được tiền.
Vậy mà bây giờ,
tôi lại rơi vào hoàn cảnh phải dựa dẫm vào một cậu thanh niên trẻ,
để chở tôi đi xem những nơi
mà tôi đang chuẩn bị phải đến ở trong quãng đời còn lại.
Nghĩ đến đó, tôi đứng yên rất lâu trong căn phòng hai mươi mét vuông ấy.
Không nói gì.
Chỉ nghe rõ tiếng thời gian đang khép dần lại phía sau lưng mình.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét