Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Ba, 9 tháng 12, 2025
KỊCH BẢN FULL CHUYỆN ĐÊM KHUYA – LỜI ÔNG GIÀ GỬI CON CHÁU
(Phiên bản đọc chậm, sâu, âm hưởng radio đêm khuya)
⸻
🌙 LỜI DẪN MỞ ĐẦU (0:00 – 0:40)
Nhạc nền gợi ý: piano nhẹ – tiếng gió đêm – tiếng mưa lất phất xa xa.
(Giọng đọc chậm, trầm, kéo dài ở cuối câu)
“Đêm nay…
Trong cái tĩnh lặng của góc nhà cũ, nơi bên ngoài gió đang thổi từng cơn lạnh qua hiên…
Có một người cha già… đôi chân đã yếu, sức đã mòn… nằm lại và viết đôi dòng dặn dò cho con cháu.
Không phải để kể khổ, không phải để than thở…
Mà để nhắc lại những điều ông đã trả giá cả một đời để hiểu.
Xin mời các con, các cháu, và những ai đang nghe…
Ngồi xuống một chút…
Lắng lại một chút…
Và nghe ông tâm sự trong câu chuyện đêm khuya này.”
⸻
🕯️ PHÂN ĐOẠN 1 – SỨC KHỎE, THỨ QUÝ NHẤT ĐỜI NGƯỜI (0:40 – 3:00)
Tiêu đề đề xuất: “Đẹp để sống lâu, chứ không phải để ai ngắm”
Nhạc: piano + tiếng sóng nhẹ
“Các con, các cháu của ông…
Giờ ông đi đâu cũng phải nhờ người dìu, phải có chiếc xe lăn bên cạnh.
Nên ông chỉ muốn nói một điều đơn giản:
Hãy nghiêm khắc với bản thân mình một chút.
Không phải để đẹp cho đời nhìn…
Mà để sống lâu hơn… để khỏe hơn.
Con người ta trẻ có trăm ngàn ước mơ.
Nhưng khi mất sức khỏe…
Cả thế giới thu lại còn một mong muốn duy nhất…
Được khỏe lại.
Tiền nhiều để làm gì,
Nếu ngay cả hơi thở cũng thành nặng nề…
Thành công để làm gì,
Nếu sáng ra thứ đầu tiên con uống không phải cà phê, mà là thuốc.
Đừng đợi đến khi đôi chân run rẩy… mới tiếc những bước chạy ngày nào.
Đừng đợi đến khi trái tim đập yếu dần… mới biết thương lấy thân mình.
Từ hôm nay…
Dù bận đến đâu…
Cũng hãy vận động, hãy tập luyện.
Chỉ vài phút mỗi ngày thôi cũng đủ.
Vì nếu không bắt đầu hôm nay…
Đến lúc muốn cố gắng… cơ thể chưa chắc còn cho phép nữa.”
⸻
🕯️ PHÂN ĐOẠN 2 – HAI MƯƠI NĂM TRẦN GIAN, ĐỜI ĐÀN ÔNG TẬN CÙNG VẤT VẢ (3:00 – 5:30)
Tiêu đề: “Hành trình của một người đàn ông tật nguyền”
Nhạc: tiếng gió + đàn bầu nhẹ
“Hai mươi năm trước…
Ông còn lăn lóc nơi đất khách quê người…
Tật nguyền 81% sức khỏe,
Chân lúc nào cũng sưng to như cái cối xay.
Không tiền thuốc,
Không người chăm…
Đau thì cắn răng mà chịu.
Nặng quá thì leo lên chiếc xe lăn…
Rồi cứ thế mà đi.
Ông lang thang nơi Viêng Chăn – Lào…
Rồi Bangkok – Thái Lan.
Không chừa một con đường nào có thể làm được.
Có hôm về đến nhà chỉ kịp ăn một bữa cơm vợ nấu…
Ngủ được một đêm…
Rồi hôm sau lại đi.
Trên đất Lào,
Ban ngày nắng cháy da cháy thịt.
Ban đêm lạnh buốt, vắng tanh, hiểm nguy rình rập.
Cướp bóc, tai nạn, thiếu ăn, thiếu ngủ…
Ấy vậy mà ông vẫn đi…
Vì ở nhà còn vợ, còn con…
Cần đồng ra đồng vào để sống.
Giờ ngồi nghĩ lại… ông sợ thật.
Không hiểu sao thời đó ông chịu đựng được.
Không hiểu sao một người tàn phế…
Lại vẫn liều mạng đi kiếm từng đồng nhỏ.”
⸻
🕯️ PHÂN ĐOẠN 3 – NỖI LÒNG ĐÀN ÔNG, NHỮNG ĐIỀU KHÓ NÓI (5:30 – 7:40)
Tiêu đề: “Đàn ông vất vả lắm, con cháu ạ”
Nhạc: guitar mộc + tiếng đêm yên tĩnh
“Ông kể những chuyện này…
Không phải để than…
Mà để chị em phụ nữ ngoài kia hiểu rằng:
Đàn ông kiếm tiền… khổ lắm.
Khổ đến mức có khi gia đình tan vỡ lúc nào chẳng hay.
Vợ chồng sống với nhau…
Lúc vui, lúc buồn, lúc hiểu, lúc giận.
Phụ nữ hay trách đàn ông vô tâm, không biết yêu, không biết lo…
Nhưng đến lúc thật sự khốn khó…
Ai là người đứng ra gánh?
Thường… là đàn ông.
Còn nhiều người phụ nữ…
Vì sợ khổ mà tìm đường bỏ đi.
Đời một thằng đàn ông…
Bạc bẽo lắm, tụi con ạ.
Nhưng vì thương vợ thương con,
Mà người ta chịu hết.”
⸻
🕯️ PHÂN ĐOẠN 4 – LỜI GỬI CUỐI ĐỜI CHO CON CHÁU (7:40 – 9:00)
Tiêu đề: “Hãy sống tử tế với sức khỏe và gia đình mình”
Nhạc: piano + tiếng mưa rơi rất nhẹ
“Đêm nay…
Ông nói như vậy thôi.
Cũng không mong gì nhiều.
Chỉ mong tụi con… tụi cháu…
Nhớ giùm ông vài điều:
Sức khỏe là thứ quý nhất.
Gia đình là chỗ dựa cuối cùng.
Còn tình thương… là thứ giúp con người ta đứng vững giữa đời.
Sống tử tế với chính mình.
Và thương nhau nhiều hơn một chút.”
⸻
🌙 LỜI KẾT VIDEO (9:00 – 10:00)
Nhạc: piano ấm áp + fade out chậm
“Cảm ơn các con, các cháu… và những ai đang nghe chuyện đêm nay.
Nếu một đoạn đời của ông khiến ai đó thức tỉnh, ai đó thương mình hơn,
Thì cuộc đời ông… cũng xem như không uổng.
Chúc mọi người một đêm bình an.
Một giấc ngủ yên.
Và một ngày mai mạnh khỏe hơn hôm nay.
Hẹn gặp lại trong những câu chuyện đêm khuya sau.”
ddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddd
CHUYỆN ĐÊM KHUYA – LỜI ÔNG GIÀ GỬI CON CHÁU
Đêm nay…
Trăng ngoài hiên mỏng như một sợi chỉ.
Gió lùa qua khe cửa, mang theo chút lạnh cuối mùa…
Ông nằm đây, đôi chân yếu quá rồi… đi đâu cũng phải nhờ người dìu, chiếc xe lăn lúc nào cũng kè kè bên cạnh.
Con cháu thì đứa ở xa, đứa bận bịu…
Nên ông ghi lại mấy dòng này, gọi là lời dặn, lời gửi gắm… cho mấy đứa thương yêu của ông.
⸻
1. DẶN CÁC CON VỀ SỨC KHỎE
Các con ạ…
Ông già rồi, nhưng ông hiểu một điều:
Phải nghiêm khắc với chính mình một chút.
Không phải để đẹp cho thiên hạ ngắm,
Mà để sống lâu hơn… sống khỏe hơn.
Ngày trẻ mình có thể có trăm ngàn ước mơ,
Nhưng khi mất đi sức khỏe,
Ta chỉ còn đúng một mong ước duy nhất:
Được khỏe lại.
Tiền nhiều để làm gì…
Nếu ngay cả hơi thở cũng trở thành gánh nặng.
Thành công để làm gì…
Nếu sáng mở mắt ra, thứ đầu tiên đưa vào người là thuốc.
Đừng đợi đến lúc đôi chân không còn vững…
Rồi mới nhớ ngày xưa sao mình chạy khỏe vậy.
Đừng chờ đến khi trái tim đập yếu dần…
Rồi mới biết thương lấy thân mình.
Từ hôm nay, dù bận đến đâu,
Cũng hãy tập tành, vận động,
Chỉ vài phút mỗi ngày thôi cũng được.
Bởi nếu không bắt đầu bây giờ,
Đến lúc muốn cố gắng… cơ thể chưa chắc còn cho phép nữa.
⸻
2. KÝ ỨC HAI MƯƠI NĂM TRƯỚC – NỖI LÒNG NGƯỜI ĐÀN ÔNG TẬT NGUYỀN
Ông kể cho tụi con nghe chuyện hai mươi năm trước…
Cái thời ông còn lăn lóc kiếm từng đồng bạc lẻ để nuôi vợ, nuôi con.
Lúc đó chân ông sưng to như cái cối xay,
Không tiền thuốc, cũng chẳng dám uống gì.
Đau quá thì ông ngồi lên chiếc xe lăn cũ,
Rồi lăn bánh mà đi… bất kể nắng mưa.
Ông làm đủ nghề, lang thang nơi Viêng Chăn – Lào,
Rồi Bangkok – Thái Lan,
Không chừa một con đường nào.
Có khi về đến nhà chỉ kịp ăn bữa cơm vợ nấu,
Ngủ được một đêm,
Rồi hôm sau lại đi.
Trên đất Lào…
Ban ngày nắng cháy rát mặt.
Ban đêm lạnh buốt, đường phố vắng tanh.
Tai nạn, cướp bóc thì rình rập sau lưng.
Vậy mà ông vẫn đi, vẫn làm…
Vì nghĩ đến vợ con ở nhà đang cần có đồng ra đồng vào.
Giờ ngồi đây viết lại những dòng này…
Ông còn thấy rùng mình.
Không hiểu sao hồi đó mình chịu được,
Không hiểu sao một người mất 81% sức khỏe…
Còn đủ gan lao ra đất khách kiếm từng đồng bạc nhỏ.
Ăn uống bữa đói bữa no,
Thứ gì ăn được là ăn để còn sức mà làm.
Có tuần cả tuần chưa kịp tắm.
Quần áo giặt rồi mặc luôn, khô đâu mặc đó.
Ông chỉ ước…
Giá như ngày đó có một người vợ biết thấu hiểu, biết thương cái cảnh chồng tật nguyền mà vẫn cố gắng vì gia đình…
Thì quý biết bao nhiêu.
Ông kể những chuyện này,
Không phải để than thở,
Chỉ mong mấy chị em phụ nữ hiểu:
Đàn ông đi kiếm tiền…
Khổ lắm.
Khổ đến mức có khi gia đình tan vỡ lúc nào chẳng hay.
⸻
3. LỜI NHẮN NHỦ VỀ GIA ĐÌNH
Vợ chồng sống với nhau…
Có lúc vui, lúc buồn, lúc hiểu, lúc giận.
Phụ nữ đôi khi trách đàn ông vô tâm,
Không biết yêu thương, không biết quan tâm,
Hay đem con cái ra làm lá chắn.
Nhưng đến lúc thật sự khốn khó…
Ai là người đứng ra lo?
Ai là người âm thầm gồng gánh?
Thường… là đàn ông.
Còn một số phụ nữ… vì sợ khổ mà quay lưng bỏ đi.
Đời của một thằng đàn ông…
Bạc lắm, con cháu ạ.
Nhưng vì thương vợ, thương con… mà người ta chịu hết.
Nên ông mong tụi con nhớ lấy điều này:
Gia đình quý lắm.
Đứng ở đâu, làm gì… cũng đừng quên mà gìn giữ.
⸻
LỜI KẾT – TÂM SỰ CUỐI ĐÊM
Đêm khuya rồi…
Ông mệt, nhưng lòng nhẹ đi đôi chút khi viết những dòng này.
Các con, các cháu hãy nhớ giùm ông:
Sức khỏe là vốn quý nhất.
Gia đình là chỗ dựa cuối cùng.
Còn tình thương… là thứ giữ con người ta đứng vững giữa đời.
Ông không mong gì nhiều…
Chỉ mong tụi con sống tử tế với chính mình,
Và thương nhau nhiều hơn một chút.
Thế thôi…
Đèn ngoài hiên tắt dần…
Ông cũng xin phép khép lại câu chuyện đêm nay.
Chúc các con ngủ ngon…
Và sống thật chậm rãi, thật an yên trong những ngày còn khỏe mạnh.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét