Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2025
Sống ở đời, phải biết sợ pháp luật.
LỜI DẪN – CHUYỆN ĐÊM KHUYA
Các con, các cháu à…
Đêm nay, ông không kể chuyện cho vui.
Ông kể để nhắc một điều rất quan trọng:
Sống ở đời, phải biết sợ pháp luật.
Không phải sợ con người.
Mà sợ cái ranh giới đúng – sai.
Vượt qua ranh giới ấy…
có khi phải trả giá bằng cả tuổi trẻ,
cả cuộc đời.
Nghe ông kể chậm thôi…
để nhớ.
⸻
**CHUYỆN ĐÊM KHUYA:
MỘT CÁI VẪY TAY – MỘT CÁI ĐẨY – CẢ MỘT ĐỜI HỐI HẬN**
Mấy ngày nay, trên mạng xuất hiện một câu chuyện.
Một thanh niên bị công an kiểm tra mũ bảo hiểm.
Xe bị giữ lại.
Trong lúc dắt xe…
người thanh niên ấy đẩy mạnh.
Đẩy cả xe máy.
Và đẩy luôn cả người công an
về phía đầu ô tô.
May mắn…
ô tô tránh kịp.
Người công an không sao.
Nhưng chỉ cần chậm nửa giây thôi,
thì đó không còn là vi phạm giao thông nữa…
mà là án mạng.
Một hành động rất nhỏ.
Nhưng hậu quả thì… rất lớn.
Nghe chuyện ấy, ông không giận.
Chỉ thấy xót.
Vì ông đã từng đi qua những chuyện tương tự…
từ năm mươi năm trước.
⸻
Hồi đó, ông còn trẻ.
Hai cha con đi trên một chiếc xe DD màu đỏ.
Từ Đà Nẵng chạy về một vùng quê xa hơn bảy mươi cây số.
Giữa trưa.
Vào rừng núi.
Vắng lặng.
Không một bóng người.
Bỗng thấy một người mặc áo mưa
chạy ra giữa đường,
vẫy tay.
Ông giảm ga.
Nhìn.
Rồi… không dừng.
Trong đầu ông lúc ấy nghĩ rất đơn giản:
“Nếu là công an,
phải có chốt,
phải có còi,
phải có danh nghĩa rõ ràng.”
Giữa rừng như vậy…
ông thấy không hợp lý.
Ông đi tiếp.
Chiều xuống.
Khoảng năm giờ.
Hai cha con quay về.
Vẫn chỗ ấy.
Vẫn người ấy.
Vẫn vẫy tay.
Lần này…
một chiếc xe máy từ phía sau lao tới.
Đạp mạnh.
Hai cha con ông ngã ra đường.
Giữa rừng núi.
Sô xát xảy ra.
Sau này mới biết, người đó là công an huyện.
Nhưng anh ta không mặc quân phục,
không quân hàm,
không bảng tên.
Cuối cùng, anh ta bị đuổi khỏi ngành.
Câu chuyện ấy cho ông một bài học:
👉 Làm đúng luật, thì phải đúng từ hình thức đến hành vi.
⸻
Hai mươi năm sau.
Vợ ông đi xe máy.
Bị công an chặn lại vì rẽ sai.
Vợ gọi điện.
Ông lên.
Bức xúc chứ.
Trong túi lại không có tiền.
Nhưng…
không cãi.
Không chống.
Không nóng.
Vợ ông nộp phạt.
Rồi về.
Mất tiền.
Nhưng giữ được bình yên.
⸻
Ba câu chuyện.
Ba thời điểm.
Và bây giờ là câu chuyện của người thanh niên kia.
Chỉ vì không hiểu pháp luật.
Chỉ vì một phút nóng giận.
Chỉ vì nghĩ rằng mình bị oan.
Mà từ một lỗi nhỏ…
thành tội rất nặng.
Lúc ấy,
có xin lỗi cũng không kịp.
Có hối hận… cũng không quay lại được nữa.
⸻
LỜI KẾT – DẶN CON CHÁU
Các con, các cháu à…
Ra đường,
gặp công an,
dù đúng hay sai…
cứ bình tĩnh.
Nếu mình sai – thì nhận.
Nếu mình đúng – thì khiếu nại sau.
Pháp luật còn đó.
Nhưng đối đầu, xô đẩy, chống người thi hành công vụ
là tự đẩy mình vào ngõ cụt.
👉 Một phút nóng – mười năm tù.
👉 Một cái đẩy tay – cả đời hối hận.
Ông kể chuyện này
không để dọa.
Chỉ để các con biết tránh.
Chuyện đêm khuya hôm nay
ông kể đến đây thôi.
Để các con…
ngủ yên.
Và nhớ lấy một điều:
Sống cho đúng luật – là cách bảo vệ chính mình.
zzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz
CHUYỆN ĐÊM KHUYA
Các con, các cháu à…
Đêm nay, ông không kể chuyện cho vui.
Ông kể để nhắc một điều rất quan trọng:
Sống ở đời, phải biết sợ pháp luật.
Không phải sợ con người.
Mà sợ cái ranh giới đúng – sai.
Vượt qua ranh giới ấy…
có khi phải trả giá bằng cả tuổi trẻ,
cả cuộc đời.
Nghe ông kể chậm thôi…
để nhớ.
⸻
**CHUYỆN ĐÊM KHUYA:
MỘT CÁI VẪY TAY – MỘT CÁI ĐẨY – CẢ MỘT ĐỜI HỐI HẬN**
Mấy ngày nay, trên mạng xuất hiện một câu chuyện.
Một thanh niên bị công an kiểm tra mũ bảo hiểm.
Xe bị giữ lại.
Trong lúc dắt xe…
người thanh niên ấy đẩy mạnh.
Đẩy cả xe máy.
Và đẩy luôn cả người công an
về phía đầu ô tô.
May mắn…
ô tô tránh kịp.
Người công an không sao.
Nhưng chỉ cần chậm nửa giây thôi,
thì đó không còn là vi phạm giao thông nữa…
mà là án mạng.
Một hành động rất nhỏ.
Nhưng hậu quả thì… rất lớn.
Nghe chuyện ấy, ông không giận.
Chỉ thấy xót.
Vì ông đã từng đi qua những chuyện tương tự…
từ năm mươi năm trước.
⸻
Hồi đó, ông còn trẻ.
Hai cha con đi trên một chiếc xe DD màu đỏ.
Từ Đà Nẵng chạy về một vùng quê xa hơn bảy mươi cây số.
Giữa trưa.
Vào rừng núi.
Vắng lặng.
Không một bóng người.
Bỗng thấy một người mặc áo mưa
chạy ra giữa đường,
vẫy tay.
Ông giảm ga.
Nhìn.
Rồi… không dừng.
Trong đầu ông lúc ấy nghĩ rất đơn giản:
“Nếu là công an,
phải có chốt,
phải có còi,
phải có danh nghĩa rõ ràng.”
Giữa rừng như vậy…
ông thấy không hợp lý.
Ông đi tiếp.
Chiều xuống.
Khoảng năm giờ.
Hai cha con quay về.
Vẫn chỗ ấy.
Vẫn người ấy.
Vẫn vẫy tay.
Lần này…
một chiếc xe máy từ phía sau lao tới.
Đạp mạnh.
Hai cha con ông ngã ra đường.
Giữa rừng núi.
Sô xát xảy ra.
Sau này mới biết, người đó là công an huyện.
Nhưng anh ta không mặc quân phục,
không quân hàm,
không bảng tên.
Cuối cùng, anh ta bị đuổi khỏi ngành.
Câu chuyện ấy cho ông một bài học:
👉 Làm đúng luật, thì phải đúng từ hình thức đến hành vi.
⸻
Hai mươi năm sau.
Vợ ông đi xe máy.
Bị công an chặn lại vì rẽ sai.
Vợ gọi điện.
Ông lên.
Bức xúc chứ.
Trong túi lại không có tiền.
Nhưng…
không cãi.
Không chống.
Không nóng.
Vợ ông nộp phạt.
Rồi về.
Mất tiền.
Nhưng giữ được bình yên.
⸻
Ba câu chuyện.
Ba thời điểm.
Và bây giờ là câu chuyện của người thanh niên kia.
Chỉ vì không hiểu pháp luật.
Chỉ vì một phút nóng giận.
Chỉ vì nghĩ rằng mình bị oan.
Mà từ một lỗi nhỏ…
thành tội rất nặng.
Lúc ấy,
có xin lỗi cũng không kịp.
Có hối hận… cũng không quay lại được nữa.
⸻
LỜI KẾT – DẶN CON CHÁU
Các con, các cháu à…
Ra đường,
gặp công an,
dù đúng hay sai…
cứ bình tĩnh.
Nếu mình sai – thì nhận.
Nếu mình đúng – thì khiếu nại sau.
Pháp luật còn đó.
Nhưng đối đầu, xô đẩy, chống người thi hành công vụ
là tự đẩy mình vào ngõ cụt.
👉 Một phút nóng – mười năm tù.
👉 Một cái đẩy tay – cả đời hối hận.
Ông kể chuyện này
không để dọa.
Chỉ để các con biết tránh.
Chuyện đêm khuya hôm nay
ông kể đến đây thôi.
Để các con…
ngủ yên.
Và nhớ lấy một điều:
Sống cho đúng luật – là cách bảo vệ chính mình.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét