Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2025
ĐÊM KHUYA Ở PHÒNG XỬ ÁN
ĐÊM KHUYA Ở PHÒNG XỬ ÁN
Đêm… đã về rất khuya.
Ngoài kia, phố xá dần chìm vào giấc ngủ.
Nhưng có những câu chuyện…
càng về đêm…
lại càng khiến người ta thao thức.
https://youtu.be/pDLBwtklODY?si=b95rgQMJ0Qrw7jwA
Trong một phòng xử án,
nơi từng vang lên những lời phán quyết lạnh lùng,
hôm nay…
người đứng trước vành móng ngựa
lại là người từng ngồi ghế cao nhất.
Ông…
là Phó Chánh án Tòa án Nhân dân cấp cao tại Đà Nẵng.
Suốt mấy chục năm,
ông từng ký không biết bao nhiêu bản án.
Mỗi chữ ký…
có thể là một gia đình tan vỡ.
Một cuộc đời rẽ sang hướng khác.
Một con người bước vào trại giam…
với tuổi trẻ còn dang dở.
Khi ấy…
pháp luật rất nghiêm.
Rất đúng quy trình.
Rất lạnh.
Và rồi…
đến một ngày,
pháp luật quay lại nhìn thẳng vào chính người cầm cân nảy mực.
Cáo trạng được đọc.
Những khoản tiền.
Những tin nhắn.
Những lần can thiệp âm thầm…
để đổi lấy một bản án nhẹ hơn cho người khác.
Phòng xử án im lặng.
Không còn tiếng gõ búa quen thuộc.
Không còn vị trí cao để nhìn xuống.
Chỉ còn một người đàn ông tóc đã bạc…
đứng chờ phán quyết.
Đến lượt nói lời sau cùng,
ông cúi đầu…
giọng chậm lại:
> “Đây là bài học ê chề cho cả cuộc đời tôi…
Tôi xin lỗi ngành tòa án…
Xin được hưởng án treo…
để về với gia đình…
chữa bệnh tim…”
Nghe rất quen.
Quen đến lạ.
Ngoài kia…
đã có bao nhiêu người dân thường
từng đứng trước tòa,
cũng nói về gia đình,
cũng nói về bệnh tật,
cũng xin một con đường quay lại.
Nhưng không phải ai…
cũng được gọi đó là
“bài học”.
Có người gọi đó là…
“tội danh”.
Đêm khuya…
khi phiên tòa tạm khép lại,
người ta không chỉ chờ bản án.
Người ta chờ một câu trả lời khác:
Pháp luật…
có thật sự đứng giữa hay không?
Hay chỉ nghiêm khắc với người yếu thế,
còn dịu dàng với người từng ở trong hệ thống?
Nếu một người dân nghèo nói:
“Xin cho tôi án treo để chữa bệnh tim”…
liệu có được lắng nghe?
Hay chỉ được nghe lại
một bài giảng dài…
về thượng tôn pháp luật?
Đêm ấy…
tòa án rồi sẽ tuyên án theo điều luật.
Nhưng có một thứ…
không nằm trong bất kỳ bộ luật nào…
đã lặng lẽ bị tổn thương.
Đó là…
niềm tin.
Niềm tin vào công lý.
Niềm tin rằng pháp luật
không chỉ là chiếc gậy
đánh vào kẻ yếu.
Khi đèn phòng xử án tắt đi…
vụ án có thể khép lại trên giấy.
Nhưng trong lòng nhiều người…
đêm ấy…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét