Thứ Năm, 25 tháng 12, 2025

Chuyện đêm khuya – một đời đi tìm chỗ ở

Chuyện đêm khuya – một đời đi tìm chỗ ở Mấy ngày nay… tôi được một người bạn trẻ dẫn đi xem nhà… xem đất… Cậu ấy dẫn tôi đến một khu nhà ở trung tâm Đà Nẵng Khu nhà cao lắm… xây tới ba mươi tầng. Mỗi tầng… cũng phải mười mấy căn hộ. Cậu ấy nói giá. Tôi nghe… rồi chỉ cười. Tôi bảo với cậu ấy rằng: “Giá không quan trọng… bao nhiêu tôi cũng mua… chỉ cần mua được một chỗ để ở.” Cậu ấy lại tiếp tục dẫn tôi đi. Đi nhiều nơi lắm. Nhưng có một khu nhà… làm tôi nhớ mãi. Khu nhà đó… chỉ hoạt động có một, hai, ba tầng phía dưới. Còn tất cả những tầng phía trên… đều bỏ không. Bỏ không… không phải một năm… hai năm… Mà đã hơn mười năm rồi. Tôi đứng nhìn… lòng nặng trĩu. Gọi điện cho chủ nhà. Họ đến. Họ tiếp. Tôi hỏi: “Bao nhiêu tiền?” Họ nói: “Mười tỷ.” Tôi lắc đầu… ngao ngán. Một căn hộ hơn năm mươi mét vuông… mười tỷ đồng… theo giá năm 2025. Tôi chợt nhớ lại… những năm 1970. Ngày đó… nhà… đất… vườn… những người đi bộ đội về… chỉ cần lên ủy ban… xin là chính quyền cho. Cho thật. Còn tôi… năm nay gần bảy mươi tuổi. Là thương binh. Nhưng chưa từng được hưởng… dù chỉ một mét đất. Giờ đây… xin thì không được. Chính sách thì nhiều… nhưng đến mình thì không tới. Mua nhà… lại gặp doanh nghiệp nửa vời. Không giao nhà. Cũng không trả tiền. Bây giờ… đi tìm mua lại… thì giá nhà đã vượt quá sức người. Hôm đó trở về… tôi được người bạn đưa vào bệnh viện… đi khám… lấy thuốc… chuẩn bị tiêm. Nhưng bệnh viện báo: “Thuốc hết rồi.” Tôi chống gậy… nọc cọc… đi sang phòng huyết thanh. Trong đầu tôi lúc ấy… chợt lóe lên một ý nghĩ cũ. Tôi hỏi: “Bệnh viện còn mua máu không?” Bác sĩ nhìn tôi… rồi lắc đầu. “Tuổi của bác… không còn trong danh mục hiến máu nữa.” Tôi đứng im… rất lâu. Ngày xưa… những lúc đói kém… tôi vào bệnh viện bán máu để sống. Mỗi lần bán… chỉ được một trăm… hay hai trăm cc. Giá rẻ lắm. Ra về… được bồi dưỡng một cốc sữa… và một gói bánh quy nhỏ. Vậy mà… cũng đủ để sống qua vài ngày. Bây giờ tôi nghe nói… một trăm cc máu… giá bốn, năm trăm nghìn. Tôi ngẫm lại… để mua một căn nhà mười tỷ… Có lẽ… bán máu cả một đời người… cũng không mua nổi. Tôi kể câu chuyện này… không phải để than. Chỉ là để ghi lại… một đoạn đời. Một đời người… đi tìm một chỗ để ở. Chuyện còn dài… tôi sẽ kể tiếp… vào một đêm khác. ⸻

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét