Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2025
MÙI IM LẶNG CỦA ĐẤT ĐAI
MÙI IM LẶNG CỦA ĐẤT ĐAI**
Đêm khuya.
Gió thổi nhẹ ngoài hiên.
Ly trà đã nguội một nửa.
Tôi ngồi đây, mở điện thoại ra, lướt lại mấy nhóm Zalo, Facebook về bất động sản… những nhóm từng ồn ào, náo nhiệt cách đây chừng hai năm.
Ngày ấy, người ta khoe nhau chốt đất.
Khoe sổ đỏ.
Khoe lãi vài trăm triệu sau một cú xuống tiền.
Còn bây giờ…
Im lặng.
Một sự im lặng đến rợn người.
Thi thoảng mới có một tin nhắn nhảy lên, nhưng không còn tiếng cười.
Chỉ là những dòng chữ ngắn, gấp gáp, như người sắp hụt hơi:
“Cần bán gấp…”
“Ngộp thở rồi…”
“Cắt lỗ sâu…”
“Chủ nợ dí quá, ai cứu em với…”
Đau lòng nhất là bên dưới những lời cầu cứu ấy…
Không một ai trả lời.
Không một dấu chấm, không một cái “like”.
Đó không phải là im lặng bình thường.
Đó là mùi của sợ hãi.
Mùi của một thị trường đang chết lâm sàng.
⸻
Nếu con cháu nào đang nghe câu chuyện này mà ôm đất, ôm cổ phiếu bằng tiền vay, thì hãy hiểu cho rõ:
Sự im lặng ấy…
Chính là tiếng chuông báo tử cho tài khoản của mình.
Tôi biết, trong đầu nhiều người vẫn đang tự trấn an:
“Cố gồng thêm chút nữa thôi.
Sang năm kinh tế hồi phục.
Nhà nước bơm tiền.
Lãi suất giảm…
Rồi đất lại sốt.”
Nghe thì êm tai.
Nhưng đó chỉ là ảo vọng.
Tiền có bơm ra thật.
Nhưng tiền đó không chảy vào túi người dân.
Nó đang chảy vào những cái hố sâu mang tên nợ xấu, trái phiếu đáo hạn, doanh nghiệp hấp hối.
Còn năm 2026…
Nó đang tiến tới, chậm rãi thôi,
Nhưng như một cỗ xe nặng nề,
Sẵn sàng nghiền nát những ai còn mơ ngủ.
⸻
Đêm nay, tôi không nói chuyện làm giàu.
Tôi chỉ nói chuyện sống còn.
Bởi vì, sai một bước lúc này,
Có thể mất sạch tài sản tích cóp cả đời.
⸻
Chuyện về lãi suất – thứ trọng lực vô hình
Nhiều người cười khi nghe con số 10%.
Họ nói:
“Gửi tiết kiệm có 5% thôi, sao mà lên 10% được.”
Đó là cái nhìn của người chỉ thấy ngọn cỏ trước mặt,
Không thấy bầy sói đang vây quanh.
Tiền…
Không bao giờ rẻ mãi.
Khi ngân hàng phải bơm hàng trăm ngàn tỷ để cứu thanh khoản,
Nghĩa là các ngân hàng đang khát tiền mặt.
Khát thì phải làm gì?
Phải tăng lãi suất để hút tiền về.
Cuộc đua ấy… đã bắt đầu rồi.
Âm thầm thôi, nhưng rất thật.
Và khi lãi suất huy động tăng,
Lãi vay sẽ tăng theo.
Con thử tính xem:
Nếu lãi vay lên 13–14% một năm,
Lô đất con đang ôm có tăng được từng ấy không?
Trong lúc người mua thì biến mất?
Nếu không…
Thì mỗi ngày trôi qua,
Con đang làm giàu cho ngân hàng,
Còn mình thì tự ăn mòn chính mình.
Lãi suất, con à,
Nó giống như trọng lực.
Khi trọng lực tăng,
Tất cả tài sản rủi ro đều rơi.
⸻
Cái bẫy mang tên “bơm tiền”
Tôi nghe nhiều môi giới nói lắm:
“Tiền bơm ra nhiều như lá mít,
Đất kiểu gì chẳng tăng.”
Nghe quen không?
Nhưng tiền đó không đi vào sản xuất,
Không đi vào túi người có nhu cầu mua đất ở thật.
Nó chỉ giúp những con nợ lớn…
Chưa chết ngay.
Giống như người mất máu,
Truyền máu để sống tiếp,
Chứ không phải uống thuốc bổ để chạy marathon.
Vì vậy, con sẽ thấy cảnh trớ trêu:
Đất được định giá cao trên giấy,
Nhưng không ai có tiền mua.
Gia đình thì chi phí sinh hoạt tăng từng ngày.
Con trở thành người giàu trên giấy, nghèo ngoài đời.
Đó là bẫy thanh khoản.
Nếu ngày mai cần tiền gấp,
Mà không bán được tài sản trong vài ngày…
Thì con không phải nhà đầu tư.
Con là con tin của tài sản.
⸻
Nồi nước đang nóng dần – năm 2026
Nhiều người nghe bảng giá đất mới thì mừng.
Tưởng đất tăng là giàu.
Nhưng người từng trải thì lạnh sống lưng.
Bởi vì khi giá đất sát thị trường:
Thuế tăng.
Phí tăng.
Chi phí chuyển đổi tăng.
Những miếng đất mua để chờ lên thổ cư…
Trò chơi đó coi như kết thúc.
Đáng sợ hơn là thanh khoản.
Giá thì cao,
Nhưng không ai dám mua.
Con cầm cuốn sổ đỏ giá 10 tỷ,
Nhưng bán 7 tỷ cũng không ai dám xuống tiền.
Giống như người khát nước giữa sa mạc,
Ôm cục vàng mà không đổi được một ngụm nước.
⸻
Bài học cho con cháu
Nếu tài sản không tạo ra dòng tiền,
Chỉ nằm đó chờ tăng giá,
Lại còn vay ngân hàng để nuôi…
Thì hãy suy nghĩ thật kỹ.
Cắt lỗ đau lắm.
Nhưng mất một ngón tay
Vẫn hơn mất cả cánh tay.
Tiền mặt lúc này không phải để khoe,
Mà để sống sót.
Giữ tiền.
Chia nhỏ rủi ro.
Ưu tiên thanh khoản.
Tập trung vào dòng tiền thật.
Người sống sót trong bão
Không phải người khỏe nhất,
Mà là người biết linh hoạt.
⸻
Lời kết – đừng chết trước bình minh
Đêm khuya rồi.
Tôi kể chuyện này không để hù dọa.
Mà để nhắc con cháu:
Đừng mơ mộng khi thị trường đang lạnh lẽo.
Năm 2026 sẽ là năm phân loại.
Ai tỉnh táo thì ở lại.
Ai mơ ngủ thì bị cuốn đi.
Cơ hội vẫn còn.
Nhưng nó chỉ dành cho những người còn sống sót sau cơn bão.
Con chọn làm người đi săn,
Hay kẻ bị săn…
Quyền quyết định nằm trong tay con.
Thôi, đêm cũng khuya rồi.
Uống nốt ngụm trà,
Rồi để đó mà ngẫm.
Chuyện đêm nay,
Kể vậy thôi…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét