Thứ Năm, 4 tháng 12, 2025

BÀI VIẾT TÔN VINH ÔNG HUỲNH XUÂN LONG

  BÀI VIẾT TÔN VINH ÔNG HUỲNH XUÂN LONG

(Dựa trên tư liệu báo chí giai đoạn 2000–2005)

Ở tuổi gần 70, người ta thường nghĩ đến an dưỡng, nghỉ ngơi, thảnh thơi trong những ngày còn lại của cuộc đời. Nhưng với ông Huỳnh Xuân Long, cuộc đời chưa từng là sự nghỉ ngơi. Từ lúc đôi vai còn trai trẻ cho đến khi đã cạn hơn 81% sức khỏe, ông vẫn chọn sống một cách đứng thẳng, tự lực, cống hiến, chưa từng "ăn bám", chưa từng buông xuôi – đúng như lời Bác Hồ từng nhắn nhủ:

Thương binh tàn nhưng không phế.”


Từ người thương binh nặng đến biểu tượng nghị lực

Trong những năm tháng thanh xuân, ông Long mang trong mình thương tật nặng, mất đi phần lớn sức khỏe. Nhưng ông không chọn cách sống dựa dẫm, ông chọn hành động, chọn đứng lên.

Ông trở thành giám đốc Công ty Xương Rồng Huỳnh Long, một doanh nghiệp tập hợp nhiều thương binh nặng và người khuyết tật – những con người tưởng chừng như bị số phận bỏ rơi, nhưng dưới bàn tay dẫn dắt của ông, họ đã tạo dựng được một mô hình sản xuất tử tế, đàng hoàng, đáng tự hào.

 Một người dẫn đường – vừa làm, vừa truyền cảm hứng

báo chí lúc đó gọi ông bằng những cái tên rất đẹp:

“Vua xương rồng” – vì ông là người biến những loài cây tưởng đơn giản thành sản phẩm xuất khẩu.

“Người đổi đời bằng đôi tay không lành lặn” – vì ông dẫn dắt cả tập thể thương binh tự nuôi sống chính mình.

Một thương binh không chịu khuất phục” – vì ông bước đi bằng ý chí khi đôi chân không còn vẹn nguyên.

Ông không chỉ tạo việc làm.


Ông tạo niềm tin cho những người cùng cảnh ngộ rằng họ có giá trị, rằng sống là phải vươn lên.

 Hai lần bị đầu độc hồ cá – và không gục ngã

Năm 2003–2004, báo chí Hà Nội đồng loạt đưa tin:

Hồ cá của ông Long bị kẻ xấu đầu độc bằng thuốc trừ sâu, khiến hơn 30 tấn cá chết trắng chỉ sau một đêm.

Mất mát đau đớn.

Đau vì tài sản tích cóp của tập thể thương binh bị phá hoại.

Đau hơn vì cái ác đôi khi không chừa chỗ cho người yếu thế.

Nhưng ông Long không than trách.

Không oán hận.

Không bỏ cuộc.

Ông chỉ lặng lẽ làm lại — cùng anh em thương binh, nạo vét hồ, thay nước, vay vốn, tái sản xuất.

Chính thái độ đó làm báo chí lúc bấy giờ xúc động:

Một người đàn ông mất 81% sức khỏe, nhưng ý chí còn 100%.

Một cuộc đời lặng lẽ – nhưng đáng được ghi nhớ

Ông Long là kiểu người mà xã hội ít khi tôn vinh đúng mức:

Sống tử tế

Cống hiến lặng thầm

Giúp người mà không kể công

Chịu đau mà không kêu ca

Chịu thiệt mà vẫn nở nụ cười

Ông không có những phát ngôn ồn ào.

Không có hình ảnh tô vẽ.

Có lúc còn bị hiểu lầm, bị hãm hại, bị xã hội đối xử không công bằng — như chính báo chí thời đó đã ghi lại.

Nhưng những gì ông để lại — đó là giá trị của một con người chân thật.

 Tôn vinh người đã sống hơn một đời người bằng nghị lực

Hôm nay, khi nhiều người tìm xem lại các bài báo cũ và các clip về ông, nhiều người đã xúc động.

Vì họ nhìn thấy:

https://share.google/Rz0adxKhmpQPfq9s1

Một người thương binh nhưng chưa từng chịu thua số phận

Một người lãnh đạo đưa thương binh khác đi lên

Một người lương thiện dù bị xã hội không ít lần làm tổn thương

Một tấm gương hiếm có về sự kiên cường và nhân ái

Ông Long không chỉ đáng được nhớ đến.

Ông đáng được tôn vinh, đáng được tri ân, đáng được kể lại cho thế hệ sau.

Đời người có thể ngắn ngủi.

Nhưng dấu ấn tử tế thì còn mãi.

https://hanoimoi.vn/can-nhanh-chong-tim-ra-thu-pham-vu-dau-doc-ho-ca-o-gia-lam-31913.html

https://hanoimoi.vn/can-nhanh-chong-tim-ra-thu-pham-vu-dau-doc-ho-ca-o-gia-lam-31913.html

https://share.google/Rz0adxKhmpQPfq9s1

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét