Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2025
6 tháng đi tìm một căn nhà… và bài học cuối đời của người gần 70
6 tháng đi tìm một căn nhà… và bài học cuối đời của người gần 70
⸻
Đêm đã khuya.
Thành phố bắt đầu ngủ.
Chỉ còn lại những người già…
và những ký ức không chịu yên.
Đây không phải là câu chuyện làm giàu.
Cũng không phải câu chuyện đầu tư.
Đây là câu chuyện của một người
gần bảy mươi tuổi,
đi tìm một chỗ để ở cho đàng hoàng
sau cả đời vất vả.
Sáu tháng ròng rã giữa rừng tin quảng cáo,
giữa những lời mời chào rất đẹp,
rất hay,
và rất dễ tin.
Nhưng càng đi,
ông càng hiểu ra một điều:
mua được nhà thì dễ,
giữ được quyền sống trong căn nhà đó mới khó.
Thôi thì,
đêm nay ông kể lại,
cho con cháu nghe…
để ai còn tỉnh thì tránh.
⸻
Sáu tháng đi tìm một căn nhà… và một bài học cuối đời
⸻
Đêm đã khuya.
Thành phố im lặng hơn ban ngày,
nhưng trong đầu ông thì không.
Ở cái tuổi gần bảy mươi,
người ta không còn mơ làm giàu,
chỉ mong tìm được một chỗ để ở cho đàng hoàng,
để những năm cuối đời không phải nay đây mai đó.
Ông bắt đầu hành trình đi tìm nhà…
mà không ngờ,
đó là sáu tháng nặng nhất trong đời ông kể từ ngày rời quân ngũ.
⸻
1. Sáu tháng ròng rã giữa rừng tin quảng cáo
Ba tháng.
Ngày nào cũng mở điện thoại.
Trang nào cũng thấy quảng cáo.
Nhà đẹp.
Biệt thự nghỉ dưỡng.
Dinh thự vàng.
Dinh thự ngọc.
Khu đất kim cương.
Tên Tây, tên Tàu, tên gì cũng có.
Hình ảnh thì long lanh.
Flycam bay vù vù.
Nhà cửa sáng choang.
Đường nội khu rộng thênh thang.
Người bán thì nhiệt tình lạ thường.
Công ty bất động sản thì nói năng rất có nghề.
Cò đất thì bám sát như người thân.
Ai cũng nói một câu giống nhau:
“Bác mua bây giờ là tốt nhất.”
“Không mua là mất cơ hội.”
“Chỉ còn vài căn cuối cùng.”
⸻
2. Cái bẫy mang tên “đặt cọc cho yên tâm”
Đi đến đâu, ông cũng nghe một câu:
“Bác chỉ cần đặt cọc 50 triệu thôi.”
Nói nhẹ như không.
Rồi họ nói thêm:
“Không mua thì tụi cháu trả lại.”
Nghe rất đàng hoàng.
Chưa hết.
“Bác yên tâm, có hóa đơn đỏ đàng hoàng.”
“Bác thích thì thu luôn tiền nhà một thể.”
“Ghi rõ trong hợp đồng ngày nào nhận nhà, ngày nào có sổ đỏ.”
Nghe đến đây, ông không vội mừng.
Ông hỏi thẳng:
“Nếu đến ngày đó mà không có sổ đỏ thì sao?”
Ông nói rõ luôn:
“Ghi vào hợp đồng:
không có sổ đỏ thì chịu phạt gấp ba tiền nhà.”
Cả phòng im lặng.
⸻
3. Khi sự im lặng nói thay câu trả lời
Ông nhìn quanh.
Cò im.
Nhân viên im.
Người gọi là “xếp” cũng im.
Cuối cùng, “xếp” nói rất chậm:
“Việc sổ đỏ…
chắc phải sáu tháng đến một năm mới có.”
Ông hiểu ngay.
Một căn nhà mà:
• thu tiền ngay
• giao nhà ngay
• nhưng không dám cam kết sổ đỏ bằng hợp đồng
thì không phải là nhà để ở,
mà là rủi ro được bọc bằng lời hứa.
Cuộc mua bán không thành.
⸻
4. Trở về với lòng nặng trĩu
Ông ra về.
Không cãi.
Không tranh luận.
Nhưng lòng nặng trĩu.
Không phải vì tiếc nhà.
Mà vì người già đi tìm chỗ ở sao khó đến vậy.
Ông bắt đầu làm việc mà trước giờ ít khi làm:
truy lùng thông tin.
Từng dòng tin cũ.
Từng bài báo nhỏ.
Từng bản án ít người đọc.
⸻
5. Sự thật sau những “dinh thự”
Và rồi… ông biết.
Cả khu nhà đó,
gần cả trăm căn
được gọi là:
“dinh thự nghỉ dưỡng”
thực chất đang trong thời kỳ điều tra.
Giám đốc dự án
và những người liên quan
đang ở trong tù.
Lý do rất đơn giản:
• xây nhà khi chưa có giấy phép
• chưa hoàn tất nghĩa vụ tài chính
• gây thiệt hại cho nhà nước
gần 1.000 tỷ đồng
Nhà thì xây xong.
Đường thì làm đẹp.
Nhưng pháp lý thì rỗng.
⸻
6. Hiểu ra một điều rất muộn… nhưng còn kịp
Ông ngồi lặng.
Nếu hôm đó:
• ông nhẹ dạ
• ông đặt cọc
• ông tin lời hứa
• ông nghĩ “ở tạm cũng được”
thì bây giờ:
• tiền mất
• nhà không sang tên
• già rồi còn phải chạy kiện
Ông rùng mình.
Ở cái tuổi này,
một cú sai
là không còn sức để sửa.
⸻
7. Lời tự nhủ của người gần 70
Ông chợt hiểu ra:
Nhà không có sổ
thì không phải là tài sản.
Biệt thự không có pháp lý
thì chỉ là cái vỏ bê tông.
Người trẻ có thể liều.
Người già thì không còn quyền liều nữa.
⸻
Kết – để lại cho con cháu
Ông kể câu chuyện này
không để trách ai.
Không để tố cáo.
Chỉ để nhắn với con cháu một điều:
Ở đâu người ta né tránh cam kết pháp lý,
thì ở đó không phải là chỗ để sống.
Đêm nay kể đến đây thôi.
Hành trình tìm nhà của ông
vẫn chưa kết thúc.
Nhưng ông tin,
khi còn tỉnh táo,
thì chưa ai lừa được mình.
Chuyện đêm khuya – còn nữa.
⸻
Sáu tháng đi tìm nhà,
ông không mua được căn nào.
Nhưng ông mua được
một thứ quan trọng hơn:
sự tỉnh táo ở tuổi xế chiều.
Ông hiểu ra rằng:
Nhà không có sổ,
thì không phải là nhà của mình.
Biệt thự không có pháp lý,
thì chỉ là bê tông dựng giữa đất trống.
Ở tuổi này,
người ta không còn đủ sức để sai nữa.
Một cú vấp là cả quãng đời còn lại.
Ông kể câu chuyện này
không để trách ai,
không để hù dọa ai.
Chỉ mong con cháu nhớ cho một điều:
Chỗ nào người ta né tránh cam kết giấy tờ,
thì chỗ đó không phải là nơi để sống.
Đêm nay kể đến đây thôi.
Hành trình tìm nhà của ông
vẫn còn tiếp.
Khi nào còn đủ tỉnh táo,
ông sẽ còn kể tiếp…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét