Thứ Năm, 4 tháng 12, 2025

Một Hòn Đảo Giữa Ao Cá… Và Một Gia Đình Tan Nát Vì Chữ ĐẤT

 CHUYỆN ĐÊM KHUYA – PHẦN 3:

“Một Hòn Đảo Giữa Ao Cá… Và Một Gia Đình Tan Nát Vì Chữ ĐẤT”
Đêm nay… tôi kể tiếp cho các con, các cháu nghe.
Một câu chuyện khác — cũng về đất đai.
Nhưng lần này… nó không chỉ là chuyện làm ăn, mà còn là chuyện của gia đình, của một cuộc hôn nhân.

Cách đây gần 40 năm, khi tôi còn trai tráng, tôi thuê một khu đất rộng 20 héc-ta.
Đó là đất trũng, đất bờ sông… nửa năm mưa là ngập sâu một mét, nửa mét.
Người ta bỏ không.
Cỏ mọc um tùm.
Tôi thuê 30 năm.
Và tôi bắt đầu cải tạo.

Tôi đào 10 héc-ta làm ao.
Đất múc lên thì đắp thành một hòn đảo giữa lòng ao.
Đảo tròn, ao tròn — máy xúc múc vòng một thời gian thì tự nhiên thành hình.
Ở giữa đảo, tôi trồng cây.
Tôi nuôi gà… mà không cần chuồng.
Nuôi thỏ… không cần chuồng.
Nuôi vịt… cũng không cần chuồng.
Tất cả đều thả tự nhiên trên đảo.
Dưới nước thì cá — cả chục tấn mỗi năm.
Mỗi ngày, tôi mua ngô, mua thóc…
Rồi còn phải đi mua phân chợ cất — để bón, để “gây màu”, gây thức ăn tự nhiên cho cá.
Nói đúng nghĩa… là tôi sống đúng kiểu một người nông dân làm ra hàng hóa, tạo công ăn việc làm, tạo ra sản phẩm nuôi đời.
Không có ý định xây nhà, không có ý định ở.
Chỉ là làm ăn tử tế.

Nhưng…
Đời không đơn giản.
Chính quyền thời đó… họ ghét, họ quấy, họ ăn tức ở.
Tôi làm chuồng nợn — họ cấm.
Tôi trồng hoa, trồng xương rồng có dàn che nắng — họ cũng cấm.
Lý do: đất thủy lợi, đất mương máng.
Rồi một đêm…
Họ ném thuốc sâu xuống ao, làm cá tôi chết trắng.
Mùi thuốc còn hắc lên tận bờ.
Tôi đứng nhìn… mà ruột gan cứ như ai cắt.
Bao nhiêu công sức… coi như đổ xuống nước thật.
Tôi nản.
Và yêu cầu đền bù, vì hợp đồng 30 năm mà chính họ phá — tôi không làm nữa.
Cuối cùng… họ phải đền cho tôi tiền đào ao, tiền xây trạm bơm, nhà kho, nhà nấu thức ăn.
Tôi xếp lại tất cả.
Rời bỏ khu đảo – ao – cá ấy.
Rồi tôi chuyển sang cái đất vận tải của ông đại tá quân đội mà tôi đã kể ở phần trước.
Hai vợ chồng tôi xây 200m², 4 tầng…
Ý định cũng chỉ là kinh doanh, tạo việc làm cho con cái.
Tôi xác định rõ ràng:
“Đây là đất mua để ở tạm, không phải đất sạch để làm nhà lâu dài.”
Nhưng bà vợ tôi thì khác.
Bà ấy đi chơi với bạn.
Bạn bè khen:
“Nhà to thế, rộng thế!”
Rồi bà sinh ý định bán đất, bán nhà để tiêu, để hưởng.
Tôi không đồng ý.
Tôi bảo:
“Đất này chưa trọn vẹn.
Mình mua để ở, để làm ăn.
Không phải đất mang ra bán.”
Nhưng bà ấy không hiểu.
Không muốn hiểu.
Cuối cùng… chúng tôi chia tay.
Khi ly hôn, tôi nói một câu rõ ràng trước tòa:
“Cái nhà này, cái đất này… để nguyên cho các con.
Các con cần chỗ ở.
Cần cái nơi trú thân.
Em đi thì anh chịu thiệt.
Nhưng nhà đất này — là của con.”
Tòa giao toàn bộ 200m² cho bà vợ.
Tôi đi ra ngoài… làm lại từ đầu.
Nhưng rồi…
Bao nhiêu năm sau, bà vợ vẫn cứ gọi tôi ra bán.
Bà ấy không hiểu rằng:
– Đất này không thể làm sổ đỏ.
– Không làm sổ đỏ thì không bán được.
– Không bán được thì chẳng ai mua.
Tôi chỉ nói với bà ấy một câu:
“Cả một quả táo to như thế…
Anh đã để cho em ăn trọn.
Mà sao em cứ nhất quyết phải cắn cả cái hột?”
Nhưng bà ấy không nghe.
Vẫn muốn bán.
Vẫn muốn chia.
Vẫn muốn “ăn” nốt thứ không thể ăn.

Cần nhanh chóng tìm ra thủ phạm vụ đầu độc hồ cá ở Gia Lâm

Tôi kể câu chuyện này… để nhắc nhở con cháu:
Không phải mảnh đất nào cũng đi đến sổ đỏ.
Không phải mảnh đất nào cũng bán được.
Có những mảnh đất — chỉ có giá trị để ở tạm, chờ nhà nước quy hoạch.
Đừng vì thiếu hiểu biết mà gia đình tan vỡ, vợ chồng chia ly.
Đất…
Nó quý thật.
Nhưng nó cũng có thể làm tan nát cả một gia đình.
Đó là bài học thứ ba.
Bài học từ chính tôi… và chính người vợ cũ của tôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét