Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

Chuyện đêm khuya của một người đã hơn nửa thế kỷ nhìn bạc – vàng – và lòng người

Chuyện đêm khuya của một người đã hơn nửa thế kỷ nhìn bạc – vàng – và lòng người NỘI DUNG GIỌNG KỂ ĐÊM KHUYA Đêm xuống rồi… ngoài kia chắc nhiều nhà đã tắt đèn, chỉ còn lại vài ánh sáng le lói, và những người còn trằn trọc vì chuyện cơm áo, tiền bạc, được – mất ở đời. Ông ngồi đây, nhấp ngụm trà nguội, nhìn lại hơn năm mươi năm lăn lộn với chữ bạc… và chợt muốn kể lại cho con cháu nghe một câu chuyện — không phải để dạy làm giàu, mà để hiểu cho rõ cái giá trị thật và cái giá ảo trong đời. Mấy hôm nay, người ta xôn xao vì giá bạc rơi mạnh. Báo chí thì giật tít ầm ầm: “Bong bóng vỡ rồi”, “Nhà đầu tư hoảng loạn”, “Thời của bạc đã hết”. Nghe quen lắm… quen đến mức ông mỉm cười. Bởi cái cảnh này, ông đã thấy không biết bao nhiêu lần suốt mấy chục năm qua. Kịch bản cũ lắm rồi, chỉ thay diễn viên. Mỗi khi giá rơi mạnh, đám đông sợ hãi bán tháo, còn những người lặng lẽ, hiểu chuyện, thì lại âm thầm gom về. Người ta tưởng đó là sự sụp đổ của bạc. Nhưng thật ra… đó chỉ là sự sụp đổ của ảo tưởng. Con cháu à, điều đầu tiên phải hiểu cho rõ: 👉 Bạc ngoài đời thật không hề “rơi” như trên màn hình. Thứ rơi là giấy bạc – là những con số, hợp đồng, ký hiệu điện tử mua bán bằng máy tính. Thị trường bây giờ giống như một cái sòng bạc khổng lồ. Máy móc, thuật toán tự động mua – bán, chỉ cần gió đổi chiều là nó xả hàng hàng loạt. Giá rơi không phải vì bạc mất giá trị, mà vì hệ thống bị “xả kỹ thuật”. Còn bạc thật – thứ cầm được trong tay – nó không tự biến mất. Ở nhiều nơi châu Á, những người hiểu chuyện vẫn l quietly mua vào. Thậm chí còn chấp nhận mua cao hơn giá niêm yết. Điều đó nói lên một điều rất đơn giản: 👉 Vấn đề không nằm ở nhu cầu, mà nằm ở nơi người ta định giá. Thị trường giấy thì vô hạn, muốn in bao nhiêu cũng được. Nhưng bạc thật thì không. Không ai in ra được bạc. Muốn có, phải đào từ lòng đất lên. Rồi còn một điều nữa mà ít người chịu nghĩ tới… Bạc không chỉ để cất như vàng. Bạc là thứ nuôi sống cả nền công nghiệp hiện đại. Nó nằm trong: – tấm pin mặt trời – con chip điện tử – xe điện – thiết bị y tế – quốc phòng Dùng là mất. Không tái tạo dễ dàng. Không hoàn lại nguyên vẹn. Trong khi đó, mỏ ngày càng cạn, chi phí khai thác ngày càng cao, quy định môi trường ngày càng ngặt. Nhu cầu thì tăng, nguồn cung thì nghẹt. Đó không phải câu chuyện đầu cơ. Đó là bài toán thiếu hụt thật sự. Mà những bài toán như vậy, báo chí không giải quyết được, chỉ có giá cao hơn trong tương lai mới giải quyết được. Ngồi đây, ông lại nhớ đến bất động sản Việt Nam… Cũng một kịch bản quen thuộc: Lúc giá lên, ai cũng thông minh. Người người lao vào mua giấy, mua cọc, mua lời hứa. Đến khi gió đổi chiều, người ta sợ hãi bán tháo, cắt lỗ đúng đáy. Và rồi tài sản âm thầm chuyển từ tay người yếu sang tay người đủ kiên nhẫn. Đất thật thì vẫn ở đó. Chỉ là chủ đổi người. Bạc cũng vậy. Có người hỏi ông: “Giá đang rơi vậy sao ông vẫn bình thản?” Ông chỉ cười, nói chậm rãi: 👉 “Ông không mua bạc vì nó tăng giá. Ông giữ bạc vì tiền giấy đang mất giá.” Tiền thì in được. Nợ thì phình ra. Chính sách thay đổi xoành xoạch. Giấy tờ có thể mất giá, có thể vô hiệu. Nhưng bạc vật chất thì không. Hợp đồng có thể in vô hạn. Tài sản số có thể sập. Dự án bánh vẽ có thể biến mất. Nhưng bạc thật, đất thật — không in ra được. Chính vì vậy, biến động không làm ông sợ. Nó chỉ dạy ông thêm một bài học về lòng người. Ai sợ thì bán. Ai hiểu thì nhặt. Trước khi khép lại câu chuyện đêm nay, ông muốn để lại vài lời thật lòng cho con cháu: 🌿 Thứ nhất, đừng nhầm giá với giá trị. Giá có thể lên xuống từng ngày. Giá trị thì nằm ở bản chất. 🌿 Thứ hai, hạn chế xa những thứ “giấy tờ đòn bẩy”. Thời biến động, thứ đó dễ cuốn người ta đi rất nhanh. 🌿 Thứ ba, hãy nhìn cung – cầu, đừng nghe tiếng ồn. Truyền thông sống nhờ cảm xúc. Người khôn sống nhờ hiểu biết. 🌿 Và cuối cùng: kiên nhẫn là của cải lớn nhất. Người xưa nói không sai: “Sóng gió không làm chìm con thuyền vững, chỉ làm lộ ra ai không biết chèo.” Kết lại, ông chỉ muốn nói thế này: Cú rơi của bạc hôm nay không phải là kết thúc. Nó là một cuộc chuyển giao âm thầm. Từ người hoảng loạn sang người điềm tĩnh. Từ tay yếu sang tay mạnh. Bạc không sai. Chỉ có ảo tưởng làm giàu nhanh là sai. Ai có bạc vật chất thì cứ giữ chặt. Chậm mà chắc. Lì một chút… rồi sẽ thấy. Đêm đã khuya rồi. Ông kể đến đây thôi. Chúc con cháu ngủ yên, giữ đầu lạnh – giữ lòng sáng – và nhớ rằng: trong đời, thứ quý nhất không phải là giá cả, mà là sự hiểu biết.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét