Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025
Người già đi tìm chỗ nương thân – Phần: Một triệu một ngày
Người già đi tìm chỗ nương thân – Phần: Một triệu một ngày
Sau khi xem xong các phòng và nghe rõ giá tiền, tôi mới hiểu cụ thể:
Nếu người già không đi lại được,
thuê cả phòng, ở một mình: 26 triệu một tháng.
Nếu ở ghép, thì 14 triệu – 15 triệu một tháng.
Nói cho gọn:
Bệnh càng nặng,
càng cần người phục vụ nhiều,
thì giá là 26 triệu.
Người thanh niên nổ máy xe, quay sang nói:
“Thôi chú ơi, mình đi về.”
Trên đường về, cậu bắt đầu tính cho tôi nghe.
“Chú thử tính nhé.
26 triệu chia ra một tháng 30 ngày,
mỗi ngày xấp xỉ 1 triệu.
Vậy một ngày chú ăn hết bao nhiêu?
Ngoài ăn uống ra,
thuốc men khi chú ốm đau thì bao nhiêu?
Chú tự tính được mà.”
Cậu nói tiếp:
“Đấy là mức 26 triệu.
Còn mức 15 triệu hay 14 triệu,
chú cũng tự chia ra được chứ.”
Cậu nhìn tôi rồi nói chậm lại:
“Hiện giờ chú đang ở khách sạn,
giá chỉ khoảng ba trăm rưỡi đến bốn trăm nghìn một ngày.
Chú vẫn còn tập tễnh,
vẫn chống gậy,
vẫn đi lại được.
Vậy vào đó làm gì cho tốn thêm tiền hả chú?”
Tôi im lặng.
Nghe.
Không cãi.
Không phản bác.
Trên chặng đường về, cậu chở tôi ngang qua một ngôi trường đại học.
Cậu nhìn sang, rồi kể.
Gần mười năm trước,
ngày ấy cậu nghèo lắm.
Thi đỗ đại học, nhưng không có tiền.
Năm thứ nhất: không có tiền mua máy vi tính.
Năm thứ hai: vẫn không có tiền mua máy vi tính.
Chỉ học lý thuyết, không thực hành.
Đến năm thứ ba, khi có tiền mua được máy,
thì kiến thức đã thiếu hụt quá nhiều.
Những gì cần học từ năm đầu, năm hai,
cậu không theo kịp nữa.
Kết quả là không tốt nghiệp được đại học.
Ra trường không bằng cấp,
sau mấy năm học dở dang,
cậu đi làm cò đất.
Gần mười năm nay.
Mười năm làm nghề.
Cậu tâm sự rất thật:
“Nếu làm đàng hoàng, thẳng thắn, thì bán đất khó lắm.
Muốn bán được thì phải trái phải chút.”
Nhưng cậu lại không phải người nặng nề, không lọc lừa.
Nên những dự án, những vụ bán nhà, bán đất của cậu
phần lớn không thành công.
Mười năm trôi qua,
cậu vẫn chưa có nhà.
Vẫn phải đi thuê.
Gia đình bên nội không ủng hộ.
Cũng chẳng giúp đỡ gì.
Cứ về nhà là cha mẹ đuổi, không cho ở.
Hiện giờ, vợ chồng cậu cũng chật vật từng ngày.
Nghe đến đó, tôi đồng cảm.
Không phải thương hại.
Mà là thấy bóng mình ngày xưa trong câu chuyện của cậu.
Trưa hôm ấy, hai chú cháu ghé vào ăn cơm.
Bữa cơm không sang.
Nhưng nói chuyện thì rất thật.
Tôi hẹn cậu:
“Sáng mai, cháu chở giúp chú ra Ủy ban nhân dân phường.
Chú muốn hỏi thủ tục vào trại dưỡng não theo diện người có công.
Vì chú thuộc diện đó.”
Cậu nói ngay:
“Chú không tội gì mà vào mấy trại dưỡng lão thương mại kia.
Tiền nhiều quá, cháu thấy xót lắm.”
Tôi gật đầu.
Nhất trí theo ý kiến của cậu.
Con đường phía trước vẫn chưa rõ.
Nhưng ít nhất,
tôi biết mình chưa đi một mình.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét