Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Năm, 25 tháng 12, 2025
Chuyện đêm khuya – lời người già nhắn lại cho con cháu
Chuyện đêm khuya – lời người già nhắn lại cho con cháu
Đêm đã khuya rồi…
Ngoài kia gió thổi nhẹ, phố xá bớt ồn ào.
Ở cái tuổi đã đi gần hết một vòng đời, ta thường hay ngồi lặng mà nhớ lại những chuyện cũ.
Gần ba mươi năm trước, ta từng tận mắt chứng kiến một cơn khủng hoảng tài chính ở xứ người. Khi ấy, nhà cửa bỏ hoang, ngân hàng đóng cửa, người giàu bỗng chốc trắng tay, còn người nghèo thì gồng gánh thêm khổ. Những vết sẹo ấy, đến nay vẫn chưa mờ hẳn.
Và rồi, nhìn lại những năm gần đây… ta chợt thấy lịch sử đang lặp lại, chỉ khác là nó khoác chiếc áo mới, tinh vi hơn, êm ái hơn — nhưng cũng nguy hiểm hơn.
☕ Một câu chuyện nhỏ trong đêm
Tháng cuối năm, tại một quán cà phê yên tĩnh bên dòng nước lặng.
Một người đàn ông trung niên ngồi trước mặt ta, dáng vẻ mệt mỏi. Ngày trước, ông từng là người “mát tay”, nói câu nào người khác cũng tin. Ai cũng nghĩ ông sẽ giàu mãi.
Trước mặt ông không còn là giấy tờ nhà đất sáng choang, mà chỉ là một tờ thông báo lạnh lùng từ ngân hàng.
Ông nói khẽ, giọng khàn đi:
“Không còn xoay được nữa rồi… họ bảo sang năm phải thanh toán hết, nếu không thì…”
Ông không nói tiếp. Nhưng ta hiểu.
Ngày trước, ông tin vào chu kỳ. Tin rằng giá rồi sẽ quay lại. Tin rằng ngân hàng sẽ nương tay. Tin rằng chỉ cần gồng thêm chút nữa là qua. Niềm tin ấy từng giúp ông ngủ ngon suốt mấy năm trời.
Cho đến hôm nay.
🌑 Điều nhiều người chưa kịp nhận ra
Con cháu à,
cái nguy hiểm không nằm ở chỗ thị trường giảm,
mà nằm ở chỗ nó được “giảm đau” quá lâu.
Người ta băng bó vết thương, cho uống thuốc để quên đau, nhưng bên trong thì mủ vẫn lan.
Những khoản nợ được giãn ra, kéo dài ra, gọi tên cho nhẹ đi… nhưng bản chất vẫn là nợ.
Đến một lúc, thuốc hết tác dụng.
Và năm sắp tới, rất có thể là lúc người ta buộc phải tháo băng ra.
🌫️ Cái bóng mang tên “nợ đến hạn”
Nhiều năm trước, người người vay mượn dễ như múc nước sông.
Giấy tờ ký nhanh, tiền về nhanh, ai cũng nghĩ mình khôn hơn thị trường.
Nhưng đời không cho ai mượn mãi.
Khi những khoản vay dài hạn lần lượt đến hạn, trong khi mua bán thì tắc nghẽn, dòng tiền không chảy, thì chỉ còn hai con đường:
Một là bán tháo tài sản trong tuyệt vọng
Hai là buông tay, chấp nhận đổ vỡ
Lúc đó, có những thứ trên giấy từng rất đắt, nhưng mang ra bán thì… không ai mua.
Không phải vì nó biến mất, mà vì nó không còn giá trị thanh khoản.
Đất vẫn nằm đó. Nhà vẫn đứng đó.
Nhưng tiền thì không đổi ra được.
Đó mới là điều đáng sợ.
🩸 Khi “thuốc giảm đau” hết tác dụng
Suốt một thời gian dài, người ta quen với việc trì hoãn, cơ cấu, giãn nợ.
Nhưng không có liều thuốc nào uống cả đời.
Khi những cơ chế tạm thời buộc phải dừng lại, rất nhiều khoản nợ sẽ bị gọi đúng tên của nó.
Và khi đó, bảng cân đối tài chính sẽ không còn đẹp nữa.
Người yếu sẽ ngã trước.
Người gồng quá lâu sẽ kiệt sức.
Không phải vì họ xấu, mà vì họ đã tin quá nhiều vào một con đường duy nhất.
🌪️ Khi domino bắt đầu đổ
Con cháu đừng nghĩ chuyện này chỉ liên quan đến “người giàu”.
Khi dòng tiền tắc nghẽn, công trình dừng lại, người lao động mất việc.
Khi người lao động thắt chặt chi tiêu, quán xá vắng khách.
Khi buôn bán ế ẩm, doanh nghiệp nhỏ đóng cửa.
Và khi doanh nghiệp yếu đi, ngân hàng lại càng siết chặt hơn.
Cứ thế, từng vòng, từng vòng lan ra.
Cuối cùng, người chịu lạnh nhất… lại là người yếu nhất.
🕯️ Lời nhắn dành cho hai hạng người
Hạng thứ nhất: người đang “kẹt hàng”
Nếu con đang mất ngủ vì nợ nần, vì tài sản không bán được, ông nói thật lòng thế này:
Hy vọng không phải là một chiến lược.
Nếu tiền lãi hàng tháng đã ăn quá nửa thu nhập, thì đó không còn là đầu tư, mà là cầm cự.
Đôi khi, phải chấp nhận đau một lần để sống tiếp.
Cắt bớt, buông bớt, giữ lại cái còn nuôi được mình.
Đừng giữ thứ chỉ đẹp trên giấy.
Hạng thứ hai: người đang cầm tiền
Con đang ở vị thế tốt, nhưng cũng rất dễ sai.
Sai vì nôn nóng.
Sai vì tưởng mình thông minh hơn thị trường.
Sai vì thấy giảm chút đã lao vào.
Hãy nhớ:
dao đang rơi thì đừng đưa tay bắt.
Chỉ nên bước ra khi:
dòng tiền thật sự ổn định lại
nỗi sợ lan khắp nơi
người ta chán đến mức không muốn nghe hai chữ “bất động sản” nữa
Lúc đó, hàng tốt sẽ tự tìm đến người có tiền và có kiên nhẫn.
🌱 Lời cuối của một người già
Con cháu à,
ta kể câu chuyện này không phải để dọa, cũng không để bi quan.
Mỗi cuộc khủng hoảng đều giống một đám cháy rừng.
Nó thiêu rụi cỏ khô, cây mục.
Nhưng sau đó, mầm non khỏe mạnh sẽ mọc lên.
Thị trường không chết.
Nó chỉ đang thanh lọc.
Cơ hội vẫn còn, nhưng chỉ dành cho người biết chờ, biết sợ đúng lúc, và biết giữ mình.
Nhớ cho kỹ một điều mà người xưa nói rất đúng:
Kiếm tiền đã khó,
giữ được tiền còn khó gấp trăm lần.
Năm tới, có thể là một kỳ sát hạch khắc nghiệt.
Ai nóng vội sẽ trượt.
Ai tỉnh táo sẽ còn đường lui.
Ông kể đến đây thôi.
Đêm cũng đã khuya rồi.
Nếu con thấy những lời này đáng để suy ngẫm, thì hãy giữ lại, hoặc kể lại cho người thân mình — như một lời nhắc nhẹ, để tránh một bước lỡ chân.
Chúc con chân cứng, lòng vững,
đi chậm mà không ngã.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét