Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

Khi người từng rất giàu bỗng biến mất khỏi quán cà phê quen

TẬP 1 Khi người từng rất giàu bỗng biến mất khỏi quán cà phê quen Các con à, sống lâu rồi ông mới hiểu: có những điều chỉ khi về già mới dám nhìn thẳng. Hồi đó, mỗi sáng ông hay ngồi một quán cà phê nhỏ. Quán không sang, nhưng là chỗ mấy người làm ăn hay ghé. Có người nói chuyện đất đai, có người khoe mua bán, có người tính chuyện lời lãi. Rồi một dạo, ông để ý thấy một điều lạ: những gương mặt từng ồn ào, từng nói cười lớn tiếng… bỗng nhiên vắng hẳn. Bàn ghế vẫn vậy. Quán vẫn mở. Chỉ có con người là đổi khác. Ông nhớ nhất là một người quen cũ, tạm gọi là anh Ba. Ngày trước, anh nổi tiếng ở vùng ven thị trấn Lộc An. Đi đâu cũng xe đẹp, nói năng sang sảng, lúc nào cũng tỏ ra rất tự tin. Người ta hay bảo: “Ổng mát tay lắm, mua đất chỗ nào là lên chỗ đó.” Hồi ấy, anh Ba hay nói một câu mà đến giờ ông vẫn thấy lạnh sống lưng: “Làm ăn mà đóng thuế đủ thì lấy gì lời hả chú.” Lúc đó, nhiều người nghe còn gật gù cho là khôn. Nhưng về sau, ông mới hiểu: có những cái “khôn” để lại hậu quả rất dài. 🌙 TẬP 2 Cái “khôn” một thời ai cũng làm, ai cũng nghĩ là bình thường Ngày đó, chuyện mua bán đất đai có một thói quen rất phổ biến. Giá mua thật thì cao, nhưng khi ra công chứng lại ghi thấp xuống. Phần chênh lệch thì ghi là “mượn tiền”, “trả nợ”, hoặc chuyển tay qua nhiều người cho gọn giấy tờ. Ai cũng nghĩ vậy là ổn. Ai cũng bảo: luật bất thành văn mà. Anh Ba cũng thế. Một miếng đất mua mấy tỷ, nhưng trên giấy chỉ vài trăm triệu. Tiền còn lại thì đưa tay, chuyển khoản vòng vo, coi như xong. Hồi ấy, người ta tin rằng: “Việc qua rồi là qua. Tiền đã vô túi thì chẳng ai moi lại được.” Ông nghe nhiều, thấy nhiều, nhưng trong lòng lúc nào cũng có chút bất an thay họ. Bởi ông biết: trên đời này, có những thứ chậm… nhưng không mất. 🌙 TẬP 3 Khi bữa tiệc tàn, gió lạnh mới bắt đầu thổi Khoảng vài năm gần đây, ông không còn thấy anh Ba xuất hiện nữa. Hỏi ra mới biết, anh đang sống trong cảnh mất ăn mất ngủ. Không phải vì làm ăn thua lỗ, mà vì… giấy mời làm việc. Không chỉ một hồ sơ, mà là nhiều hồ sơ cũ bị lật lại. Những giao dịch tưởng đã ngủ yên, bỗng được gọi tên. Anh Ba từng nói với ông, giọng rất nhỏ: “Ngày đó tưởng xong rồi… ai ngờ giờ nó treo lơ lửng trên đầu như con dao.” Nếu bị rà lại, không chỉ nộp phần thuế thiếu, mà còn tiền phạt, tiền chậm nộp. Cộng dồn vào, có khi bay sạch công sức mấy năm. Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là tiền. Mà là cảm giác lúc nào cũng nơm nớp, ngủ không yên, nghe điện thoại là giật mình. Ông nhìn mà thấy thương. Thương cho một cái giá quá đắt của sự “khôn lanh” ngày trước. 🌙 TẬP 4 Thời nay không còn là thời “làm liều mà thoát” Ngày xưa, hồ sơ nằm trong tủ, muốn tìm cũng khó. Còn bây giờ, mọi thứ nằm trong máy. Mỗi người có một mã định danh. Tiền đi đâu, đất ở đâu, xe đứng tên ai… đều để lại dấu vết. Giống như một tấm lưới trong suốt. Cá lớn cá bé gì bơi trong đó cũng đều để lại gợn nước. Hôm nay chưa thấy gì, nhưng ngày mai hệ thống tự rà lại. Những chuyện tưởng đã cũ, đã chôn rồi, vẫn có ngày hiện ra nguyên vẹn. Người ta gọi đó là “truy lại quá khứ”. Nghe thì xa, nhưng thực ra rất gần. 🌙 TẬP 5 Một câu chuyện rất đời: khi giấy báo tìm tới Ông kể con nghe chuyện này, không phải để hù dọa. Có người từng bán đất, lời vài tỷ. Khi làm giấy tờ thì khai thấp. Tiền lời đem tiêu, đem đầu tư, mua sắm đủ thứ. Vài năm sau, khi dữ liệu được nối lại, hệ thống phát hiện giá khai quá chênh so với mặt bằng. Giấy báo gửi về. Không chỉ truy thu thuế, mà còn tiền phạt, tiền chậm nộp. Cộng lại, số tiền phải đóng gần bằng nửa căn nhà. Lúc đó mới hoảng. Tiền đã tiêu rồi. Đất thì bán mất. Muốn xoay cũng không còn đường. Có người phải bán tháo tài sản khác. Có người mất ngủ triền miên. Có người vướng rắc rối kéo dài nhiều năm. 🌙 TẬP 6 Vì sao người nhiều tiền lại sống trong lo sợ? Nghe thì nghịch lý, nhưng sự thật là vậy. Những người ôm nhiều đất, đứng tên giùm cho người khác, hoặc chia tài sản vòng vo… giờ lại là những người bất an nhất. Có người nhờ họ hàng đứng tên. Có người nhờ tài xế, người làm, bạn bè. Ngày trước thấy cao tay. Bây giờ lại thành điểm yếu. Bởi khi dữ liệu nối lại, người ta sẽ hỏi: – Thu nhập thế này, sao đứng tên khối tài sản kia? – Tiền từ đâu ra? – Ai là người thật sự sở hữu? Từ đó, mọi mối quan hệ bắt đầu lộ dần. Và thế là có những người… không dám giàu nữa. Không dám khoe. Không dám tiêu. Không dám mua thêm. Có tiền mà sống như đang giữ một bí mật nặng trĩu trong lòng. 🌙 TẬP 7 Vì sao dạo này người ta bán rẻ khắp nơi? Con lướt mạng chắc cũng thấy: “Bán gấp”, “cắt lỗ sâu”, “ngộp cần ra nhanh”. Nghe hấp dẫn lắm. Nhưng ông muốn con dừng lại nghĩ kỹ. Họ lỗ so với giá nào? Giá thật hay giá từng thổi lên? Có những miếng đất mua từ thời rất rẻ. Dù rao “lỗ 40–50%”, thực ra họ vẫn lời lớn. Nhưng cũng có trường hợp khác: bán không phải vì thiếu tiền, mà vì muốn thoát. Thoát khỏi tài sản có lịch sử rắc rối. Thoát khỏi nguy cơ bị soi xét. Thoát khỏi những ràng buộc pháp lý về sau. Và nếu người mua không tỉnh táo, có khi lại vô tình gánh luôn phần rủi ro ấy. 🌙 TẬP 8 Rẻ chưa chắc là may – đôi khi là cái bẫy Ông nói thật với con điều này: Rẻ chưa chắc là phúc. Rẻ đôi khi là cái bẫy được phủ lớp đường ngọt. Một mảnh đất mà quá khứ mờ mịt, giấy tờ từng khai gian, từng chuyển vòng… thì dù giá thấp đến đâu cũng là gánh nặng. Tiền mình làm ra là tiền sạch, thì nên đổi lấy tài sản sạch. Đừng vì ham rẻ mà mất ngủ cả đời. 🌙 TẬP 9 Bài học ông muốn để lại cho con cháu Con à, thời buổi này không còn là lúc “đánh nhanh thắng nhanh”. Càng không phải thời của liều lĩnh. Người sống bền là người: – biết sợ đúng lúc – biết chậm lại – biết coi trọng pháp lý – biết giữ đồng tiền cho sạch – và biết chọn giá trị thật để nương vào Đất bỏ hoang, không sinh lợi, mai này còn gánh thuế. Còn nhà cho thuê, xưởng sản xuất, chỗ làm ăn tử tế… mới nuôi người lâu dài. Làm ăn cũng giống trồng cây. Phải chọn đất tốt, gieo hạt đàng hoàng, chăm từng ngày. Không thể mong hôm nay gieo, mai hái quả. 🌙 TẬP 10 (KẾT) Lời cuối ông nhắn gửi trước khi đi ngủ Nếu con đang có tiền, hãy giữ cho lòng mình tỉnh. Nếu con đang định đầu tư, hãy chậm lại một nhịp. Ngủ yên mỗi đêm quý hơn lãi lớn. Tiền sạch quý hơn tiền nhiều. Bình an quý hơn khoe khoang. Ông kể câu chuyện này không để dọa ai, chỉ mong con cháu hiểu rằng: 👉 thời thế đã khác rồi. Khôn ngoan bây giờ là sống đúng, sống chậm và sống có trách nhiệm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét