Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2025
CHUYỆN ĐÊM KHUYA – NGƯỜI LIÊN LẠC NĂM 1978
CHUYỆN ĐÊM KHUYA – NGƯỜI LIÊN LẠC NĂM 1978 (phiên bản nghẹn – đượm buồn, giọng
trầm, chậm, nhiều khoảng lặng) https://youtu.be/xqBOSz4Xba0?si=pPU68SnvzRf1sZbg
Đêm nay… trời yên quá. Yên đến mức… tôi nghe rõ cả tiếng gió đang lùa qua những
kẽ ngói trên mái nhà cũ. Mỗi khi đêm rơi xuống như thế này… lòng tôi lại chùng
lại… và ký ức… nó cứ âm thầm quay về, chẳng báo trước. Tôi lại nhớ… cái năm
1978. Cái năm mà đời tôi… như bị ai cầm tay… kéo thẳng vào giữa ngọn lửa chiến
tranh. Hồi ấy… tôi còn trẻ lắm… Trẻ đến mức nghĩ rằng mình sẽ sống hoài, sống
mãi. Nhưng chiến trường… đâu cho ai cái quyền nghĩ về ngày mai. Tôi được giao
nhiệm vụ liên lạc. Nhiều người nghe… cứ tưởng là việc nhẹ. Nhưng… ai từng đi qua
bom đạn… đều biết: Liên lạc… là người ôm trái tim của cả tiểu đoàn. Mà trái tim…
chỉ cần đập chậm một nhịp… là có thể đổi bằng máu của anh em. Tôi nhớ buổi tối
đầu tiên… Tiểu đoàn trưởng đặt tay lên vai tôi… bóp nhẹ… rồi nói chậm, rất chậm:
“Cố giữ cho vững… Giữ được thông tin… là giữ được người.” Nói xong… ông nhìn tôi
thật lâu. Ánh mắt ấy… đến giờ tôi vẫn nhớ… như một lời dặn không thể quên. Tôi
ôm túi tài liệu vào ngực… Cái túi mà sau này… tôi gọi là “túi sinh mạng”… vì bao
nhiêu người… nằm xuống chỉ để giữ nó không rơi vào tay địch. Đêm đó… pháo địch
giã xuống dữ dội. Đất dưới chân cứ rung lên từng hồi… Cứ mỗi quả pháo nổ… là một
khoảng trời sáng loé… và cũng là một linh hồn… có thể vừa rời khỏi mặt đất. Dây
điện thoại đứt… Bộ đàm nhiễu… Tiểu đoàn chỉ còn trông vào… đôi chân của thằng
lính 19 tuổi là tôi. Tôi chạy… Chạy trong bóng đêm đen như nuốt chửng mọi thứ…
Chạy qua những hố bom còn nóng bỏng… Chạy qua những thân cây gãy nằm chắn ngang
đường… và chạy… qua cả những nơi mà chỉ cách đó vài phút anh em mình… còn đứng ở
đó. Nửa đường… pháo bắn chặn. Tôi sấp mặt xuống… đất đá văng lên… xước cả mặt.
Tôi ôm đầu… nằm co lại trong một khe đá bé tí. Hơi thở như nghẹn lại… Trong lòng
chỉ còn một câu: “Không được chết… không được chết lúc này…” Vì trong áo tôi… là
mệnh lệnh của đơn vị. Mà mệnh lệnh đó… phải đến. Phải đến… bằng mọi giá. Tôi chờ
pháo ngớt… rồi đứng dậy. Hai chân mềm nhũn… nhưng vẫn phải chạy. Tôi không nhớ
nổi mình đã vượt qua đoạn đường còn lại thế nào. Chỉ nhớ… mỗi lần pháo loé… tôi
nhìn thấy chính mình… một thằng lính trẻ… mặt trắng bệch… mắt mở to vì sợ… nhưng
chân… vẫn lao về phía trước. Khi tôi đến được đại đội phía trước… người đại đội
trưởng chỉ nói một câu… mà đến giờ… mỗi lần nhớ lại… tôi vẫn nghẹn ở cổ. “Cậu
đến rồi… Đúng lúc chúng tôi cần nhất.” Chỉ một câu thôi. Nhưng câu ấy… như giữ
lại cho tôi hơi thở… ngăn tôi khỏi gục xuống tại chỗ. Đêm đó… tôi chạy ba lần.
Mỗi lần đi… đều không biết mình có trở về được không. Có những đoạn đường… sau
này nghĩ lại… tôi thấy mình không phải chạy… mà là được ai đó… dắt đi qua cái
chết. Khi trời sáng… tôi nhìn xuống đôi giày rách toạc… máu thấm qua từng kẽ… mà
không biết nó chảy ra từ lúc nào. Chỉ lúc ấy… tôi mới hiểu… đêm qua… mình sống
được… mà không hiểu vì sao. Bốn mươi mấy năm rồi… Đêm nào cũng vậy… khi cả nhà
đã ngủ… chỉ còn tôi với bóng tối… là ký ức lại hiện về… rõ lắm… từng khuôn mặt
đồng đội… từng tiếng gọi nhau… từng người… từng người… đã nằm lại ngoài biên
giới. Còn tôi… người lính liên lạc năm ấy… thì may mắn sống đến hôm nay… để kể
lại… một câu chuyện mà rất nhiều người… đã không còn cơ hội kể nữa. Đêm dài… gió
thổi nhẹ lắm… và quá khứ… lại trở về… như mới vừa hôm qua.
Chức năng và nhiệm vụ
của liên lạc tiểu đoàn trong một tiểu đoàn đang làm nhiệm vụ chiến đấu thường
rất quan trọng, mang tính sống còn, đặc biệt trong thời chiến 1. Chức năng chính
Liên lạc tiểu đoàn là cầu nối thông tin giữa Bộ chỉ huy tiểu đoàn và các đại
đội/đơn vị trực thuộc, đảm bảo mệnh lệnh được truyền đi liên tục, chính xác và
kịp thời, kể cả trong điều kiện chiến đấu ác liệt. 2. Nhiệm vụ cụ thể (1) Truyền
đạt mệnh lệnh Mang mệnh lệnh miệng hoặc văn bản từ tiểu đoàn trưởng, chính trị
viên tới các đại đội. Chuyển báo cáo từ đơn vị cấp dưới về chỉ huy tiểu đoàn.
Đảm bảo đúng người – đúng nơi – đúng thời điểm. (2) Duy trì thông tin trong mọi
hoàn cảnh Thiết lập và bảo đảm các tuyến dây điện thoại dã chiến. Sửa chữa dây
bị đứt do pháo kích, bom đạn, cây đổ… Khi thông tin vô tuyến bị nhiễu hoặc hỏng,
liên lạc viên phải trực tiếp chạy bộ để giữ mạch thông tin. (3) Dẫn đường và nắm
địch – nắm bạn Dẫn bộ đội đến vị trí tập kết, trận địa chiến đấu. Ghi nhớ địa
hình, hướng tiến quân, hướng rút lui. Báo cáo tình hình địch – ta trên đường cơ
động. (4) Đảm bảo an toàn và bí mật tác chiến Giữ tuyệt đối bí mật khi mang mệnh
lệnh. Tránh bị lộ hướng hành quân, thời gian nổ súng. Không để tài liệu rơi vào
tay địch. (5) Tham gia chiến đấu khi cần thiết Dù nhiệm vụ chính là liên lạc,
nhưng: Khi đơn vị bị tấn công, liên lạc viên vẫn phải chiến đấu như một chiến sĩ
bộ binh. Vừa đánh trả, vừa tổ chức truyền tin. 3. Đặc điểm của người làm liên
lạc Trong chiến trường, liên lạc thường là: Người nhanh nhẹn, gan dạ. Nắm vững
đường đi, địa hình. Có ý chí kiên cường, vì phải chạy qua bom đạn để đưa mệnh
lệnh. Rất ít được nghỉ, chạy suốt ngày đêm khi chiến sự căng thẳng. 4. Vai trò
trong các trận đánh Liên lạc tiểu đoàn là "mạch máu" của trận đánh. Nếu thông
tin bị cắt, mệnh lệnh không tới nơi — rất dễ gây rối loạn đội hình và nguy hiểm
cho toàn đơn vị. Nhiều trận đánh thành công chính là nhờ liên lạc luôn giữ được
thông tin thông suốt.
CHUYỆN ĐÊM KHUYA – NHIỆM VỤ CỦA NGƯỜI LIÊN LẠC TIỂU ĐOÀN
(giọng nghẹn – chậm – nhiều khoảng lặng)
Đêm nay… tôi lại trằn trọc…
Mắt nhìn lên nóc nhà cũ, thấy bóng tối cứ chập chờn, giống như những đêm tôi vừa nhận nhiệm vụ ngày xưa…
Cái thời… tôi mới là thằng lính trẻ nhất tiểu đoàn.
Ngày ấy… khi được giao nhiệm vụ liên lạc…
tim tôi đập mạnh đến mức… tôi nghe rõ từng nhịp một.
Không phải vì sợ… mà là vì không biết mình có đủ sức mà gánh nổi cái nhiệm vụ tưởng chừng nhỏ… nhưng thật ra nặng như cả một trận đánh.
Tiểu đoàn trưởng đưa cho tôi túi tài liệu, rồi bảo:
“Cậu phải nhớ…
Liên lạc là mạch máu của đơn vị.
Mạch máu mà đứt… là lính mình có thể ngã.”
Từ hôm ấy… tôi bắt đầu được đào tạo gấp.
Ngày học… đêm thực hành.
Có khi vừa học xong, lại phải luồn sâu vào rừng trong đêm để tập ghi nhớ đường đi… nắm địa hình… tìm những khe đá, gốc cây có thể núp khi pháo bắn.
Thời đó… cái nghề liên lạc không chỉ là chạy.
Nó là sự chuẩn bị cho việc… có thể chết bất cứ lúc nào.
⸻
Liên lạc tiểu đoàn – nghe nhẹ vậy thôi… mà là sống còn.
Nhiệm vụ của tôi… là mang mệnh lệnh từ bộ chỉ huy xuống các đại đội.
Mang bằng miệng… hoặc bằng giấy.
Và đôi khi… là bằng chính hơi thở cuối cùng.
Tôi phải nhớ kỹ từng khuôn mặt người nhận lệnh.
Vì chỉ cần trao nhầm tay… cả đơn vị có thể bị đánh úp.
Tôi mang lệnh đi…
và mang báo cáo về.
Giữa bom rơi… giữa đất đá văng… giữa tiếng đạn xé qua đầu.
⸻
Nhưng nhiệm vụ đâu chỉ có vậy.
Tôi còn phải bảo đảm dây thông tin.
Dây điện thoại dã chiến ngày đó mỏng manh lắm…
Chỉ một quả pháo thôi… là đứt như sợi chỉ.
Mà hễ đứt… là tôi phải lao ra sửa.
Có lần đang bò dưới hố… dây vừa nối xong… pháo lại phủ xuống.
Tôi nằm ép sát đất… tay vẫn nắm chặt hai đầu dây…
chỉ mong nó đừng tuột.
Vì tuột là cả trận đánh có thể rẽ sang hướng khác.
Có những hôm… dây đứt hoài… sửa cả đêm.
Đêm đen… chỉ nghe tiếng trái tim mình đập thình thịch trong ngực.
⸻
Ngoài truyền tin, tôi còn phải dẫn đường.
Dẫn đơn vị đi trong rừng, giữa đêm mù…
Dẫn qua những con dốc chỉ cần trượt chân là mất mạng.
Nhiều khi… còn phải đi trước để nắm địch, nắm bạn…
Chỉ kịp ghi nhớ trong đầu… rồi quay về báo cáo.
⸻
Quan trọng nhất…
là giữ bí mật.
Tài liệu tôi mang theo… đôi khi chỉ là vài tờ giấy nhỏ.
Nhưng nếu rơi vào tay địch…
anh em mình chết nhiều lắm.
Vậy nên…
nếu bị bao vây…
liên lạc viên phải hủy tài liệu trước…
Rồi… mới tính chuyện sống chết sau.
Nghe thì lạnh lùng…
nhưng đó là luật của chiến trường.
⸻
Và… có những lúc… tôi cũng phải chiến đấu như một lính bộ binh.
Vừa bắn… vừa chạy lệnh.
Vừa nấp… vừa giữ cho mệnh lệnh không bị ướt, không rơi, không rách.
Có lần… tôi đang chạy thì đơn vị bị tập kích.
Tôi quỳ xuống sau một gốc cây…
đạn cày đất trước mặt…
mà trong tay vẫn ôm cái túi tài liệu vào ngực, sợ nó rơi hơn sợ mình chết.
⸻
Liên lạc…
là vậy đó.
Cái nghề mà người ta tưởng là đi đưa giấy.
Nhưng thật ra… là người chạy song song với cái chết.
Là người phải chạy nhanh hơn cả nỗi sợ.
Là người luôn ở giữa — giữa cấp trên và cấp dưới, giữa đạn pháo và hầm trú, giữa sự sống và cái chết.
Và chỉ cần bước chân của người liên lạc bị khựng lại…
chỉ cần thông tin chậm một chút thôi…
là cả trận đánh… có thể đổi màu.
⸻
Đêm nay ngồi đây…
tôi nhớ lại từng nhiệm vụ đầu tiên của mình…
nhớ những đêm tập luồn sâu…
nhớ tiếng thầy gào lên trong đêm rừng:
“Nhanh nữa! Thấp xuống! Chạy như không có ngày mai!”
Nhớ những đồng đội cùng tập, cùng cười… rồi sau này…
nhiều người trong số họ… không còn cơ hội để cười nữa.
Tôi thì may mắn sống đến bây giờ…
để kể lại.
Để nhắc lại…
mỗi khi đêm về…
những thứ mà một người lính trẻ đã từng mang trên đôi vai gầy.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét