Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2025

“Hai lần trắng tay bên hồ cá Gia Lâm”

LỜI DẪN MỞ ĐẦU CHO YOUTUBE (Bạn đọc chậm, sâu, giọng radio đêm khuya) ⸻ **“Đêm nay… nếu bạn đang ngồi một mình… trong căn phòng tối hay bên tách trà nguội… hãy dành vài phút lắng lại cùng tôi. Đời người… có những nỗi đau không phải ai cũng hiểu được. Có những câu chuyện… tưởng đã trôi vào quá khứ hơn hai mươi năm… nhưng mỗi khi nhớ lại, tim vẫn còn nhói. Hôm nay… tôi muốn kể lại một chuyện thật, một bài học mà chính tôi đã trả giá bằng nước mắt, bằng mồ hôi, bằng cả niềm tin vào lòng người. Câu chuyện về những người thương binh gây dựng giấc mơ giữa bùn nước… Và hai đêm định mệnh đã giết sạch hàng chục tấn cá… cuốn đi toàn bộ tài sản, công sức và niềm hy vọng của bao con người tàn tật. Nghe để mà ngẫm… Ngẫm để mà sống cho chắc… và để con cháu sau này biết giữ mình trong một xã hội nhiều đổi thay. Mời bạn bước vào câu chuyện đêm nay…”** CHUYỆN ĐÊM KHUYA “Hai lần trắng tay bên hồ cá Gia Lâm” (Dùng để đọc trên YouTube – giọng chậm, buồn, hơi khàn, chất radio đêm khuya) ⸻ Đêm nay gió đổi mùa… tiếng lá khô ngoài hiên xào xạc như nhắc người ta nhớ về những chuyện cũ. Cũng như tôi… có những ký ức đã hơn hai mươi năm rồi, vậy mà mỗi khi nhắm mắt lại, nó vẫn hiện về rõ đến từng hơi thở. Các con, các cháu… Đời làm ăn không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió. Có rồi mất… mất rồi lại phải gắng mà gây dựng. Cơ hội đến rồi đi nhanh lắm. Điều quan trọng… là lúc có phải biết giữ. Có đồng nào cũng phải dè chừng đồng đó, phòng khi thời cuộc đổi thay, tay trắng vẫn còn chỗ mà đứng dậy. Hôm nay… ông kể cho nghe một chuyện thật. Một câu chuyện của đời mình, xảy ra từ năm 2003 – 2004. Nó vẫn còn nằm trên mạng đến tận bây giờ, hơn hai chục năm, như một vết thương chưa bao giờ lành hẳn. ⸻ 1. Những người thương binh và một giấc mơ nuôi cá Ngày ấy, Công ty Xương Rồng Huỳnh Long của chúng tôi là nơi tập hợp những anh em thương binh nặng ở Hà Nội. Tàn nhưng không phế… Bác Hồ dạy thế, nên chúng tôi đứng dậy mà làm ăn. Hồ cá ở Kim Lan – Gia Lâm là hy vọng lớn nhất. Bao nhiêu vốn liếng, mồ hôi, sức lực của những con người mang đầy thương tật… đều gửi vào đó. Chúng tôi nuôi cá xuất khẩu. Tất cả đang tốt đẹp… tưởng như chỉ còn chờ ngày thu hoạch. Nhưng đời mà… Có mấy ai đoán được những thứ xảy ra trong bóng tối của lòng người. ⸻ **2. Đêm đầu tiên – 29/7/2003 Một đêm chỉ nghe tiếng cá cũng biết có chuyện** Khoảng 3 giờ rưỡi sáng. Tôi đang đi kiểm tra hồ thì thấy cá dưới ao nhảy loạn lên, vẩy nước tung tóe như muốn chạy trốn khỏi chính mặt nước của mình. Linh cảm có chuyện chẳng lành. Ba giờ sau… hơn mười tấn cá giống chết trắng ao. Khi vớt xác cá lên, anh em phát hiện vô số gói thuốc trừ sâu còn nổi lềnh bềnh. Tôi hiểu ngay: Có kẻ cố tình giết mình. Giết bằng cách giết trắng hồ cá của những thương binh tàn tật. Đơn từ gửi lên, công văn xuống… nhưng kẻ thủ ác vẫn như cái bóng không bao giờ lộ mặt. Vậy là… chúng tôi lại vay mượn, lại đổ thêm tiền, lại nạo vét, lại gây dựng từ đầu. Đời người lính… quen chịu đựng đến mức tưởng như chẳng gì quật ngã nổi. Nhưng hóa ra tôi đã nhầm. ⸻ **3. Đêm thứ hai – 17/04/2004 Sau hai ngày nữa là thu hoạch… vậy mà trắng tay lần nữa** Chỉ còn hai ngày nữa chúng tôi giao cá cho siêu thị Metro. Hợp đồng đã ký. Tương lai sáng lắm. Nhưng đúng lúc đó… đúng hai ngày trước giao hàng… đúng 3 giờ sáng… Tiếng chó sủa dồn dập bên mép hồ. Anh bảo vệ thấy hai thanh niên rình rập. Chưa kịp làm gì… chúng đã phóng xe đi mất. Hai tiếng sau… cá trong hồ bắt đầu quẫy mạnh. Rồi lật bụng. Rồi nổi trắng cả mặt nước… Hai mươi tấn cá – gần như toàn bộ vốn của anh em thương binh – ra đi chỉ trong một đêm. Tôi nhớ cảm giác sáng hôm đó… Hồ cá hôi tanh đến nghẹt thở. Không ai cầm nổi nước mắt. Một đời làm ăn… gom góp từng đồng. Vậy mà có kẻ chỉ cần đổ một ít hóa chất… là mọi thứ sạch trơn như chưa từng tồn tại. ⸻ 4. Sự thật đau lòng của thời cuộc Người ta hỏi tôi: “Anh Long, nghi ai làm?” Tôi biết chứ. Nhưng tôi không nói. Tôi chỉ chờ kết luận của cơ quan điều tra. Một doanh nghiệp của thương binh tàn tật… sao lại đáng để ai thù hằn đến thế? Có lẽ… Khi đồng tiền chen vào lòng người, nó có thể biến một người thành ác quỷ. ⸻ 5. Bài học cho con cháu – và cho chính tôi Đến tận bây giờ, hơn 20 năm rồi, nghĩ lại tôi vẫn thấy rùng mình. Hai lần bị đầu độc, hai lần trắng tay chỉ trong vài tiếng đồng hồ. Có lúc tưởng như không gượng dậy nổi. Nhưng các con, các cháu phải nhớ… Làm ăn ở đời không bao giờ suôn sẻ mãi. Có rồi sẽ có lúc mất. Thời cuộc đổi thay nhanh như gió ngoài hiên. Phải biết tích lũy, biết giữ mình, biết đề phòng cả những điều mình không ngờ tới. Phòng khi tay trắng còn có cái mà đứng dậy. Những gì xảy ra năm ấy… nó không chỉ là một vụ phá hoại. Nó là lời nhắc… một bài học đắt giá mà tôi phải trả bằng mồ hôi, nước mắt… và cả niềm tin vào lòng người. Đêm nay kể lại… Không phải để buồn thêm… Mà để con cháu sau này biết mà giữ, mà sống cho vững vàng hơn giữa cuộc đời đầy sóng gió này. ⸻ LỜI KẾT THÚC CHO YOUTUBE (Giọng nhẹ dần, trầm sâu, như một hơi thở cuối của đêm) ⸻ **“Đêm đã khuya rồi… Câu chuyện cũ cũng đã được kể lại… như một nén nhang thắp lên cho những tháng ngày đầy sóng gió. Hai lần trắng tay… Hai lần lao đao giữa lòng đời… Nhưng những người thương binh ấy vẫn đứng dậy, vẫn sống, vẫn giữ được tấm lòng thiện lương giữa bao điều hiểm độc. Nếu bạn đang làm ăn… hoặc đang trong lúc khó khăn… hãy nhớ một điều: Không có con đường nào suôn sẻ mãi. Có – rồi sẽ mất. Nhưng mất – rồi cũng sẽ có ngày gây dựng lại… nếu ta còn giữ được niềm tin và sự tỉnh táo trong cuộc đời. Cảm ơn bạn đã lắng nghe câu chuyện đêm khuya này. Nếu thấy ý nghĩa… xin để lại một lời bình yên, hoặc một lượt đăng ký kênh… để tôi có thêm động lực kể tiếp những câu chuyện đời tục, đời thật, dành cho những người thức muộn. Chúc bạn một đêm bình an… và một ngày mai sáng hơn hôm nay.”** 👉 Làm phiên bản chậm hơn nữa – kiểu giọng thở già nua 👉 Thêm nhạc nền gợi ý 👉 Hoặc chuyển thành kịch bản video hoàn chỉnh cho YouTube.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét